Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2501 lượt.
hú họ luôn ở bên ngoài, căn bản không có ý thức mình là người Thượng Hải, là người của Thẩm gia, hơn nữa, anh còn không tôn trọng trưởng bối, lòng hiếu thảo thật khiến người ta phải hoài nghi…… Bọn họ quả thực là bắt được cái gì liền ném lên người chú họ, nói anh bất trung, bất hiếu, bất nghĩa, nói anh căn bản không có tư cách thừa kế nửa phần tài sản kia.
Tô Tô suy tư một lúc lâu, chợt ngẩng đầu lên hỏi Tiểu Lương: “Bác bảo chúng tôi đến Thượng Hải, là muốn cho Lão Thẩm thừa kế tài sản hả? Bà ấy có giao cho cháu cái gì không?”
Nếu đã nói ra, Tiểu Lương cũng không định giấu diếm nữa, cô nói hết ra: “Lúc cháu tới đây, bà nội chỉ nói một câu: nhất định phải lấy được! Thím họ, có thể thím không biết, trong số ba phần tài sản của chú họ có một mảnh đất, nghe nói ở đó có mỏ vàng, cho nên chú bác của chú ấy luôn muốn chiếm được mảnh đất đó, đào mỏ vàng ra để vơ vét một khoản lớn. Thím nghĩ thử xem, là mỏ vàng đó, có bao nhiêu tài phú, tại sao lai phải cho không bọn họ?”
Mỏ vàng…… Nếu là thật, phần tài sản này quả là vô cùng có giá trị, cho dù là giả, với giá đất đắt đỏ như hiện nay, một mảnh đó cũng có thể mang về cả đống tiền. Tuy nói tiền nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt, nhưng tiền vốn nên thuộc về mình thì phải đoạt được về.
Trong phòng, các chú bác của Thẩm gia còn có Đỗ lão đã nói rất nhiều, nhưng Lão Thẩm vẫn ngồi im lặng một chỗ, vẻ mặt của anh quá mức bình tĩnh, lấy kinh nghiệm của bọn họ mà suy đoán—— Thẩm Tiếu Ngu nhất định nắm chắc việc có thể thừa kế tài sản.
Vì vậy một nhóm người càng thêm mãnh liệt công kích anh, cũng đưa ra những yêu cầu hà khắc với việc anh thừa kế tài sản, thứ nhất, bỏ hết mọi việc ở nơi khác, trở về Thượng Hải bắt đầu lại lần nữa, dĩ nhiên cũng bao gồm hôn nhân; thứ hai, nghe theo ý kiến của trưởng bối, mọi việc phải thương lượng cùng các trưởng bối, không được chuyên quyền, độc đoán.
Đây quả thực là một điều khoản “mất chủ quyền” nhục nhã, nếu đồng ý, thì Lão Thẩm chính là một Hoàng đế bù nhìn, ngồi trên Núi Vàng Núi Bạc nhưng đến cả việc mua giấy nháp cũng phải xin phép Thái Thượng Hoàng, đến cả việc xuất tinh cũng bị buộc phải đưa vào thân thể một người phụ nữ đã được sắp xếp sẵn, làm sao mà chịu nổi chứ!
Hiển nhiên, người đưa ra những điều khoản ngang ngược này đang mong đợi Lão Thẩm nổi đóa, chờ đợi anh “hào hùng vạn trượng” lật bàn lên, nói: “Mẹ nó, lão tử không đồng ý!”
Chỉ tiếc, thời gian bọn họ phải đợi quá dài, Lão Thẩm vẫn ngồi một chỗ như đang nhập thiền, không lên tiếng, đến cả con ngươi cũng không chuyển động, chẳng lẽ anh đã ngủ thiếp đi?
Năm đó, cha Lão Thẩm giao di chúc cho Đỗ lão là vì lo lắng Lão Thẩm còn chưa đủ năng lực, không thể đối phó với những thủ đoạn hắc ám kia của đám chú bác, cho nên mới giao cho Đỗ lão, người ông tín nhiệm nhất, trông coi di chúc giúp con trai, cũng định ra việc mười năm sau mới được công bố bản di chúc. Chủ ý vốn là tốt, nhưng quá trình có nguy hiểm.
Đỗ lão đầu này không phải là cha vợ của Lão Thẩm, lại chẳng có liên hệ máu mủ gì với anh, bằng vào đâu mà cả chục năm qua rồi vẫn còn một lòng ủng hộ Lão Thẩm? Nhất là sau khi phát hiện Lão Thẩm đã rất khó khống chế, ông ta lại càng sẽ không để Lão Thẩm thừa kế tài sản một cách dễ dàng. Nếu anh không đồng ý những điều khoản kia, vậy thì anh sẽ phải nếm mùi đau khổ, còn nếu anh đồng ý, vậy cũng tốt, để cho anh cưới Tử Lan, sau đó Đỗ lão đầu chính là cha vợ của Lão Thẩm, là trưởng bối danh chính ngôn thuận, ông ta có đủ quyền lực tham dự vào tất cả các quyết định của Lão Thẩm.
Dù sao cũng là thương nhân, nên đã tính toán đâu ra đấy.
Rốt cuộc con ngươi của Lão Thẩm cũng nhúc nhích, anh ngáp một cái: “Vừa rồi các người đã thảo luận ra kết quả gì rồi, nói cho tôi nghe thử xem.”
Định giả bộ ngu sao? Đỗ lão âm thầm cười lạnh một tiếng, trao đổi ánh mắt với mấy vị chú bác của Lão Thẩm, sau đó không sợ ngại phiền mà giải thích mấy điều khoản vừa rồi lại một lần nữa, còn nhấn mạnh: “Thẩm Tiếu Ngu, cậu nên biết người Thượng Hải chúng tôi từ trước đến giờ luôn có phương pháp xử sự của riêng mình, người bất trung bất hiếu bất nghĩa sẽ bị đuổi ra ngoài, từ đây không thể bước chân vào Thượng Hải nữa, còn chưa nói đến chuyện lấy đi tài vật thuộc về Thượng Hải. Cậu tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ!”
Tô Tô thay Tiểu Lương đi vào, vừa lúc nghe được những lời này. Cô nhìn về phía Lão Thẩm, trong lòng có chút khẩn trương: đè ở trên đầu Lão Thẩm, trừ tài sản, còn có trung, hiếu, nghĩa…… Những thứ đạo đức này tựa như núi lớn, vô luận anh có đồng ý hay không cũng sẽ không có được lòng người.
Ngoại trừ điểm này, trong lòng Tô Tô còn lẩn quẩn một vấn đề mấy ngàn năm chưa được giải quyết: Núi vàng quan trọng hay là mình quan trọng? Giang sơn quan trọng hay là phụ nữ quan trọng?
Giờ phút này, đứng ở nơi cửa, cô cố gắng cúi đầu thấp xuống, tiến không được mà lùi cũng không xong.
“Nha đầu, đã ăn cơm chưa?” Lúc này, tại đại hội nghiêm túc, Lão Thẩm đột nhiên thốt ra một câu khiến người khác chẳng hiểu gì.
Đỗ lão quay đầu nhìn lại, phát hiện thì ra là vợ của Thẩm Ti