Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
é sáu tuổi ái mộ mình như thế nào…
“Lần trước không phải cháu nói sẽ gả cho anh Tiểu Minh gần nhà sao?”
“Không muốn! Hôm qua anh Tiểu Minh để nước mũi chảy ra, xấu chết đi, cháu không thèm!!”
“Vậy không phải cháu nói sẽ gả cho Tiểu Huy trong nhà trẻ sao?”
“Không thèm! Tiểu Huy hay đánh chó, xấu xa!”
“Vậy......”
“Không thèm......”
Bắc Bắc nói thêm vài cái tên, đều bị công chúa nhỏ gạt phắt đi, cuối cùng anh tò mò hỏi. “Cháu gái, sao cháu “hoa tâm” quá vậy nè?”
Không nghĩ đến khi Bắc Bắc vừa hỏi xong, công chúa nhỏ lập tức xúc động, nước mắt viền mi nói. “Cậu hư, ngại cháu “hoa tâm” nên cậu chỉ thích dì Y Y, cậu xấu lắm!”
“Cháu ngoan, cậu sai rồi…..” Bắc Bắc cười, bất đắc dĩ hạ giọng.
Tôi dùng quyển tạp chí che miệng không ngừng cười run lên, thì ra, Bắc Bắc cũng bị một đứa bé làm cho phát điên lên…
Thật sự rất muốn biết về sau nếu anh có con gái, có phải cũng bị con gái mình đùa giỡn đến mất cả sự nhã nhặn, không cử động được…hay cùng với con gái mình ngồi trên sàn nhà khóc hay không??...Tượng tưởng đến cảnh đó, bả vai của tôi càng run lên mạnh thêm…
Đứa con….có thể sao?
Nụ cười của tôi sau quyển tạp chí ảm đạm lại..
Sinh con cho Bắc Bắc
Một giờ sau, mẹ Bắc Bắc kêu anh đưa bà dì cùng cháu gái về nhà…..Mà tôi, lo sợ không yên ngồi bên mép giường của bà…
Trầm mẹ đưa cho người ta bỏ bình hoa bách hợp nở rộ trên bàn, thay vào đó là bó hoa tôi vừa mang tới, làm cho tôi cảm thấy mình đươc ưu ái mà đâm ra hoảng sợ* (*nguyên bản: thụ sủng nhược kinh)
“Con gái, thiệt thòi cho con rồi.” Trầm mẹ kéo lấy tay tôi, mềm nhẹ nói. “Xin lỗi con, trước kia mẹ không biết Dịch Bắc……Hai năm qua con thật sự thiệt thòi nhiều rồi….”
Tôi vốn cố gắng nở nụ cười, bây giờ nụ cười càng cứng hơn. Tôi không nghĩ muốn bàn đến chuyện này, không nghĩ….thật sự không nghĩ…
Tôi sửng sốt, sinh đứa con nói dễ hơn làm.…cơ thể Bắc Bắc kháng cự tôi như vậy ….làm sao có thể?....Huống hồ cho tới bây giờ, tôi còn chưa có suy nghĩ qua vấn đề này…
“Y Y, mẹ biết như vậy rất thiệt thòi cho con, con mới hai mươi tuổi, nhưng Trầm gia không thể không có hậu.”
Tôi cúi đầu xuống, im lặng…..
Trầm mẹ nóng nảy. “Y Y, có thể Dịch Bắc sẽ không nói cho con biết về di chúc của ông nội nó.”
Tôi rốt cuộc ngẩng đầu hoang mang nhìn bà, quả nhiên, có rất nhiều chuyện mà Bắc Bắc không nói cho tôi biết…
“Y Y, nhà chúng ta cùng với bác hai của Dịch Bắc tuy rằng không có tới lui, nhưng con cũng có gặp qua người trong gia đình bác ấy, đúng không?”
Tôi gật đầu, bác gái của Bắc Bắc nhìn như một người phụ nữ không đứng đắn. Nhưng bác trai là một người khí chất nho nhã, là một giáo sư dạy đại học, quả thật không xứng đôi…
“Người sáng suốt một chút liếc mắt đều muốn thay bác trai của Bắc Bắc kêu oan, mẹ không biết, năm đó ông nội của Dịch Bắc, dùng cách nào khiến cho bác trai nó chấp thuận cưới bác gái của nó….Con biết không? Khi bác gái của Dịch Bắc còn trẻ, bề ngoài nhìn thật kém. Có lẽ vì nguyên nhân này cho nên ông nội của Dịch Bắc đã sớm lập di chúc, khi ông nội nó qua đời, nếu Dịch Bắc vẫn chưa sinh người kế thừa cho Trầm gia, như vậy 70% cổ phần công ty của Trầm gia sẽ thuộc về bác gái nó, coi như….bù cho bác trai của Dịch Bắc.”
Tôi kinh ngạc..
“Y Y, mẹ không cam lòng, tuy rằng Trầm gia chúng ta không phải là danh gia vọng tộc, nhưng nếu có toàn bộ công ty đó thì ít nhất cũng có thêm vài triệu! Mà có được thành tựu hôm nay là do mẹ cùng cha của Dịch Bắc một xây dựng từng chút, từng chút một phát triển nên. Bọn họ không làm qua bất cứ thứ gì, dựa vào cái gì để chúng ta dâng hai tay cho họ? Đây không phải là một tờ di chúc công bằng! Nhưng không biết vì sao cha của Dịch Bắc lại đồng ý, kiên quyết theo ý của ông nội nó. Đặc biệt là từ khi Dịch Bắc theo ngành Y mà không theo ngành Kinh Doanh. Y Y, ông nội các con tuy rằng thân thể còn khỏe, nhưng đã lớn tuổi như vậy rồi, ai thể thể đoán biết được chuyện gì? Mẹ thật sự sợ ông ấy không chờ được hai đứa sinh ra con cháu…Hơn nữa, Dịch Bắc, nó……Y Y, chuyện này không phải là không được…. Con thay Dịch Bắc sinh một đứa con đi… Ví dụ như thụ tinh nhân tạo, mẹ, mẹ……có quen biết với bệnh viện…..” Tiếng nói của bà càng lúc càng nhỏ dần…
Thì ra, năm tôi 18 tuổi, Trầm mẹ vội vã muốn hai người lấy nhau là vì chuyện này…
Ngạo mạn ngẩng đầu, nhìn Trầm mẹ cao quý, muốn nói ra miệng quyết định của mình, thì đột nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh Bắc Bắc cùng công chúa nhỏ tươi cười….lòng của tôi cảm thấy thật ấm áp…..Tôi tự nhiên chờ mong có được đứa con của anh….chỉ cần giống ánh mắt anh thôi cũng đủ rồi.
Món quà phản bội
Tôi cùng Trầm mẹ đang đứng trên hành lang “Trung Tâm Sinh Sản” nổi tiếng nhất thành phố này.
Nửa giờ trôi qua, tôi hết lần này đến lần khác không ngừng đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ. Bên cạnh, Trầm mẹ cũng lo lắng giống như tôi… Bắc Bắc sẽ đến đây không?
“Đồng Tử Y, đã hẹn giờ trước rồi, xin mời đi thay