Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.

á ….”
Một đôi mắt âm trầm lạnh lùng đảo qua, ngay tức khắc, cả nhóm đồng nghiệp đang cười gượng, nghẹn lại trong cuống họng…
Một số cô gái ngưỡng mộ Y Đằng Diệu, ngay lúc này sợ tới mức cả người run lên, trốn bên góc tường. Chỉ có tôi, da mặt vô cùng dày…Đồng Tử Y, tôi còn thiếu Trầm gia tiền xuất ngoại, cho nên tôi tuyệt đối, tuyệt đối không thể thất nghiệp.
Tôi đứng trước mặt anh ta, vẫn mở to hai mắt, lộ ra nụ cười vô cùng vô tội. “Lại đây!” Y Đằng Diệu nghiêm mặt, ngoắc cô lại.
Tôi cười híp mắt, quay sang nhìn người đồng nghiệp bên phải nói. “Tiểu Ái, chủ tịch của chúng ta gọi cô kìa.”
“A—” Người đẹp Tiểu Ái bình thường lá gan rất lớn, vừa rồi còn nói cho dù là yêu đương như sương sớm lướt qua, cuộc đời này cũng không uổng, há hốc miệng.
“Mau qua đó đi!” Tôi vô cùng nhẹ nhàng thúc giục.
“Cô!” Y Đằng Diệu chỉ vào người tôi, sắp phát điên lên rồi. “Lại đây!”
“Còn không đi nhanh lên, Tiểu Ái!” Tôi lại nhẹ nhàng thúc giục. Gương mặt xinh đẹp Tiểu Ái hồng lên, tôi hy vọng cô ta nuốt tươi tên lang sói kia vào bụng.
A men!
“Đồng Tử Y!” Y Đằng Diệu gầm lên giận dữ, đến nổi trần nhà phòng nghiệp vụ cũng lung lay một chút…
Không tốt rồi!....Anh ta đã biết tên của tôi
Tôi lùi lại phía sau từng bước từng bước, quyết định bỏ trốn mất dạng.
“Cô Đồng Tử Y, vì cho cô biết thêm một chút kiến thức về kẻ phá của này, tôi quyết định từ hôm nay thăng chức cho cô thành thư ký riêng của tôi!”
Lưng của tôi đau giống như bị trúng tên bắn lén…..
Ngay cả một chút sức lực rên rỉ tôi cũng không có, chết đứng tại chỗ. Đương nhiên, tôi bị bộ phận nghiệp vụ đá ra khỏi “cửa” bưng một thùng hồ sơ lớn, trở thành thư ký của Y chủ tịch và thành một bình hoa* di dộng. (*người ta thường ví mấy cô gái đẹp đi làm như một bình hoa, có sắc mà không có tài)
......
Làm việc chung với Y Đằng Diệu hai năm qua, tôi quả thật muốn đem mấy chữ “không hay ho gì” nuốt vào trong bụng. Đúng vậy, anh ta tính tình không tốt, lại phong lưu, sinh hoạt cá nhân không biết kiềm chế, nhưng đối với công việc, tuyệt đối giống như một cái máy.
Y Đằng Diệu là người đàn ông, muốn chiếm được thứ gì là không từ thủ đoạn mà có cho bằng được, bất kể là đất đai hay là hợp đồng…..
......
Y Đằng Diệu tiêu tiền như rác với tôi, thích thì tặng một viên kim cương trị giá hơn một ngàn vạn, tiện tay đưa một chùm chìa khoá, thì đó sẽ là một ngôi biệt thự nguy nga ở khu đất vàng…..
Lúc mới bắt đầu, tôi muốn làm cho anh ta mất đi hứng thú, tôi đem bộ mặt tục tằng, ham hư vinh ra đối xử. Tôi sắm vai một cô gái nhà quê nông cạn vô cùng nhuần nhuyễn. Thậm chí, đôi lúc tôi còn cố ý ở trước mặt mọi người làm cho anh ta hết mặt mũi.
Nhưng Y Đằng Diệu không phải là người đàn ông dễ đối phó….. Một thời gian sau, tôi phát hiện ra kết quả không như ý muốn, tâm tình anh ta tốt đến mức tôi nghi ngờ vai diễn của mình….. Nếu còn tiếp tục đóng vai diễn này, có thể tôi sẽ bị anh ta đem lên giường, ăn sạch sẽ…… Cho nên, khi tôi khôi phục “lý trí”, tôi đem tất cả các “chiến lợi phẩm” mình thu được, trả lại cho anh ta, tiếp tục đối xử với anh ta lạnh nhạt.






Dũng khí
Không thèm để ý ánh mắt lạnh lẽo của Y Đằng Diệu có thể bắn chết tôi, tôi nện đế giày cao gót, đi thẳng ra khỏi văn phòng.
Trong bốn năm qua, tôi vẫn cố gắng tìm kiếm hạnh phúc, vì thế tôi sẽ không để bất luận kẻ nào khống chế mà trầm luân trong đó.
Tôi ngồi trên máy tính của mình chuyên tâm đánh văn bản.
Trong chốc lát……
Quả nhiên, rất nhanh sau đó, hai má thư ký trưởng đỏ ửng, mang theo xấu hổ với không cam lòng cúi đầu vội vàng chạy đi ra.
Ha ha, để cho Y Đằng Diệu làm người ta đau mắt đi! Hy vọng lần này anh ta không giống như lần trước, ban ngày ban mặt biểu diễn mấy trò đụng chạm, đè thên trần của cô diễn viên, hôn đôi môi đỏ tươi của người ta, ánh mắt lại hung ác nham hiểm liếc ra ngoài cửa, quan sát biểu hiện người đang đi tới.
“Đồng—Tử—Y!” Trời đang nắng lại phát ra một tiếng sấm rền, trong văn phòng của Y chủ tịch vang ra tiếng rống giận, theo sau là cô người mẫu quần áo không tề chỉnh, vô cùng bi thảm bị ném ra ngoài văn phòng….
Tất cả mọi người trong văn phòng, bao gồm cả tôi, đều cảm thấy bất an. Không ai để ý đến chuyện bên ngoài, lo tập trung làm công việc của mình.
Trong văn phòng của Y Đằng Diệu vẫn phát ra tiếng cuồng giận …..
Tôi rụt cổ lại một chút….
Y Đằng Diệu tính tình rất táo bạo, nếu càng nóng giận càng giống như cơn bão cấp mười, không ai ngăn cản được. Có điều, khi anh ta tức giận, chưa bao giờ kêu tôi đi vào văn phòng, đại khái là sợ chính mình khống chế không được mà bóp gẫy cổ của tôi.
WWW. ( Thích Truyện . VN)
Trong chốc lát, cuối cùng tiếng quát tháo đã ngừng…….
Nhưng trong vòng mười thước, vẫn không có người dám lại gần.
......
“Thư kí Đồng, hôm nay tâm tình của Y chủ tịch thế nào?” Quản lý bộ phận thị trường, tay cầm văn kiện cẩn thận hỏi tôi.
“Có