XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

người đàn ông đó.
Cũng quá mạnh mẽ nha……..
Không nghĩ tới, người đàn ông kia lại không chút thương hoa tiếc ngọc, đẩy mạnh người con gái ngã trên mặt đất. Trong mắt anh ta không chứa nhiều kiên nhẫn. “Đừng làm phiền tôi! Tôi nói rồi, chúng ta đã kết thúc! Ngăn cản tôi, coi chừng rước họa vào thân!”
Anh ta thật quá đáng, không cho cô gái một chút mặt mũi nào, người ta “yêu” anh ta, anh ta ít nhất cũng chịu khó giữ cho người ta một chút thể diện chứ!
Tôi diễn thử vai trong vở kịch, cô gái hẳn phải là không để ý đến hình tượng, khóc lóc, lên án người đàn ông vô tình, hoặc là lấy giày cao gót giơ lên cao, hung hăng ném anh ta một cái, hoặc là dã man hơn một chút, trực tiếp giơ tay lên tống cho anh ta một đấm vào đầu....
Không nghĩ tới…cô gái kia chỉ là che mặt khóc, rơi nước mắt rời đi…..
Miệng của tôi há hốc thành chữ O. Rốt cuộc là do người đàn ông kia quá mạnh mẽ, làm cho người ta không dám quấy rầy, hay là cô gái quá yếu đuối, chỉ có thể tạm nhường nhịn vì lợi ích lâu dài?
“Nhìn đủ chưa?!” Giọng nói không vui từ trên đỉnh đầu của tôi dội xuống, tôi ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng khó chịu…






Y Đằng Diệu [hạ'>
Tôi không muốn xem nội dung vở kịch diễn thử này nữa…… cho nên mặt tôi chán nản sờ sờ mũi, chuẩn bị bỏ trốn.
Không nên trêu vào, bắt đầu trốn đi thôi!
Đi chưa được mấy bước, tôi giống như con chuột nhắt, áo bị người ta kéo lại, chỉ là không dùng quá sức mà thôi.
Khó chịu! Thật sự là khó chịu, không thể nào chịu nổi!
Nhưng sửa lưng người khác không phải là tính cách của tôi.
“Chào hỏi xong rồi, tôi có thể đi chưa?” Tôi nuốt hung hăng xuống cổ họng, cẩn thận hỏi.
“Lúc nãy tôi quả thật diễn tệ, làm cho người ta nghĩ đó là cảnh trong vở kịch thần tượng đáng bị ném lon, bây giờ tôi có thể diễn lại một vai diễn thật xuất sắc.” Y Đằng Diệu nhàn nhã trả lời, không có ý muốn để tôi chạy trốn.
“Ha ha, tiếp tục, tiếp tục!” Tôi cười gượng, dời mông ra xa xích đu, từng bước lui về phía sau, chuẩn bị tìm cơ hội lẩn trốn.
“Đúng lúc quá, vị trí người bạn gái thứ mười bảy của tôi vẫn còn đang trống, tôi xem cô cũng vừa mắt, tôi chọn cô!”
“Má ơi! Người thứ mười bảy…..” Ai chẳng biết bạn gái của quý công tử Y Đằng Diệu không do anh ta tìm kiếm, mà là họ tự tìm đến anh ta.
“Được, được, được! Cân nhắc cho tôi nha! Nhớ kĩ nhé, tôi là nhân viên trong bộ phận quảng cáo của công ty Chi Hoa, Kim Huệ Chi!” Tôi làm ra vẻ đng yêu nhìn anh ta vẫy tay chào, bỏ trốn mất dạng.
Tập đoàn Y thị có mấy vạn nhân viên, tôi không tin anh ta tìm được tôi!
Bộ phận quảng cáo Chi Hoa, Kim Huệ Chi, tôi lấy ơn báo oán, tôi đưa tới cho cô ta một món quà thật lớn!
......
Vài ngày sau.
“Cô Đồng, xin ký nhận.” Lại là 999 đóa hoa hồng màu tím.
Trên mảnh giấy nhỏ viết: “Nhân vật chính trong phim lúc tám giờ.”
Tôi hoàn toàn muốn phát điên, sáng, trưa, chiều, một ngày ba lượt, mỗi lần 999 đóa hồng màu tím. Hoa của anh ta tặng, đã biến toàn bộ phòng nghiệp vụ thành một biển hoa hồng. Anh ta làm cho mấy chục tầng hành chính, không người nào không biết, không một ai không hiểu…..Quý công tử — chủ tịch Y Đằng Diệu kia đang theo đuổi một nhân viên nghiệp vụ nho nhỏ Đồng Tử Y!
“Wow, Y Y, cô quả nhiên được Y chủ tịch nhìn trúng nha, thật sự là chim sẻ hóa thành phượng hoàng!”
“Chủ tịch Y rất đẹp trai, lắm tài lại nhiều thế, làm cho người ta nghẹn họng, nhìn trân trối. Yêu đương với một người đàn ông như vậy, cho dù chỉ là như sương sớm lướt qua, cũng không uổng kiếp này!”
“Nghe nói anh ấy tốt nghiệp đại học Stanford nha! Nhiều tiền, đẹp trai, có nă đúng thật là hoàn mỹ đến lạ thường!”
“Trời ơi! Thật là ngượng mộ anh ấy quá đi mất…..”
......
Một đám đồng nghiệp trong phòng nghiệp vụ bình thường quan hệ với tôi không tệ thân thiết vây quanh ríu ra, ríu rít, tỏ thái độ hâm mộ, rõ ràng rất hiếu kì.
Tôi hoàn toàn không có hứng thú, nhàm chán như người sắp chết. “Tôi không có chút hứng thú nào đối với loại đàn ông nhẫn tâm, không có tính người, hời hợt này, nếu không phải là người thừa kế của tập đoàn Y thị, anh ta cũng không có gì hay ho. Anh ta chỉ dựa vào gia thế, một kẻ phá của... Các chị em à, cho dù có muốn chọn một người để ngưỡng mộ, thì làm ơn, chọn một sinh vật cao cấp hơn một chút, OK?!”
“Không hay ho gì !? Dựa vào gia thế !? Một kẻ phá của!?” Phía sau truyền tới tiếng nói hung ác nham hiểm…
Cho dù tiếng nói kia có chút xa lạ, nhưng tôi cũng chưa già đến mức lú lẫn mà nhận không ra, nhìn thấy ánh mắt của các đồng nghiệp, tôi đã biết đó là ai.
Tôi xoay người, lộ ra tám cái răng, cười vô cùng đáng yêu. “Tại sao chủ tịch đại nhân lại đến đây? Đúng lúc chúng tôi đang bàn luận bộ phim truyền hình đêm qua, anh có hứng thú tham gia không?”
Sắc mặt của Y Đằng Diệu sa sầm xuống như muốn bóp chết tôi.
Bầu không khí im lặng, xấu hổ lan rộng ra. Một vài đồng nghiệp có quan hệ thân thiết với tôi cũng bắt đầu gượng cười nói. “Đúng, đúng… haha…bộ phim đêm qua thật tệ qu