Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.

nay em ra sao? Có chịu khổ không? Có ăn cơm đúng giờ không? Em về khi nào? Mới vừa về hả? Tại sao ở chỗ này? Sao không gọi điện thoại cho anh?”
Anh hỏi thật nhiều thứ, nhiều đến nổi…tôi không biết trong trí nhớ của tôi có phải là anh luôn gắn liền với hình ảnh ít nói và nụ cười thản nhiên hay không.
“Anh trai.” Tôi bình tĩnh mỉm cười, trấn an kích động của anh. “Anh hỏi từng câu từng câu một đi, em sẽ chậm rãi trả lời anh.”
Anh chấn động, ánh mắt nhìn thẳng tôi, cuối cùng không thể mở miệng hỏi câu nào nữa.
“Mấy năm em đều khỏe, không có chịu khổ, đều ăn cơm đúng giờ, vừa mới trở về hôm nay, có gặp qua Đại Đồng, cô ấy nói nơi này chuẩn bị giải tỏa nên em lại đây nhìn xem….” Tôi ngoan ngoãn trả lời hết câu hỏi của anh.
Chỉ còn vấn đề cuối cùng vì sao tôi không gọi điện thoại cho anh, tôi không có trả lời. Tôi không thể xác định được, nếu không có cuộc gặp bất ngờ ngoài ý muốn này, đến bao giờ tôi mới có thể liên lạc với anh.
“Em…gọi anh là anh trai?...” Anh cố ý không nói tới chuyện trước đó. “Em…. Từ sau năm 18 tuổi, đã không còn kêu anh là anh trai nữa….”
Dưới ánh trăng, ánh mắt của anh thật im lặng, không một tiếng động chờ đợi, chờ đợi giống như trước kia, tôi sẽ nghịch ngợm le lưỡi, nũng nịu ôm lấy cổ anh, nói xấu hổ lắm, sau đó hứa sẽ không bao giờ gọi sai nữa….
Nhưng lúc này đây, tôi đã không thể làm vậy. Bốn năm trước kia, quan hệ của chúng tôi suýt chút nữa đã đoạn tuyệt, tôi từng một lần nghĩ rằng, bản thân mình sẽ hận anh đến sông cạn đá mòn….Tình yêu giống như một loại thuốc kịch độc, có thể làm cho hai người yêu nhau thật thân mật, lạiến hai kẻ yêu nhau thành xa lạ. Bây giờ, tôi đã hiểu hết điều này. Trên thế giới, chỉ có tình thân mới có thề tồn tại thiên trường địa cửu.
Tôi le lưỡi giống như một đứa bé ôm lấy cánh tay anh, cười như một con mèo nhỏ hù dọa. “Mới có vài năm thôi, anh và mẹ đã cắt hộ khẩu, đá em ra ngoài rồi à? Hay là đổi hộ khẩu mới, mọi người biến quan hệ của em với mọi người “người xa lạ” rồi phải không? Anh sẽ không tiếp đón em nữa hả?”
Xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chúng tôi đã không còn quan hệ vợ chồng nữa, thì trong sổ hộ khẩu gia đình, chúng tôi lại một lần nữa trở thành anh em.
Anh chăm chú nhìn tôi, ánh mắt sâu thăm thẳm, phức tạp, khó hiểu. Một lúc sau, khóe môi anh khẽ động thản nhiên mỉm cười. “Đã ăn cơm chiều chưa?”
Anh nói lại vấn đề cũ, tôi cũng không cố ý nói thêm. Tôi cố gắng biến bản thân mình thành một Đồng Tử Y như trước kia, rạng rỡ, tràn ngập sức sống. “Em chưa ăn, vừa rồi bị Đại Đồng đá một cước bay đến đây! Anh trai, anh nhất định không thể đoán ra Giang Mạnh Kì cùng Đại Đồng kết hôn đâu. Có thấy kinh ngạc không? Tuy rằng lần em này trở về cũng vì tham dự hôn lễ của Đại Đồng, nhưng không thể nghĩ ra chú rể lại là Giang Mạnh Kì… Thật hết hồn nha!”
Anh đem hành lý của tôi bỏ lên xe, ra vẻ không quan tâm đến câu chuyện. “Trở về là vì tham dự hôn lễ?”
“Đúng vậy! Nhưng một phần cũng vì em làm ông chủ của em nổi giận, trước sau gì anh ta cũng tìm đến đây!”
Anh sắp xếp hành lý xong, trở lại nắm lấy tay tôi….vẫn cái cách như trước kia, nắm chặt tay tôi trong lòng bàn tay. “Để xe đậu ở đây đi, trước hết mình kiếm cái gì ăn đã.”
“Được.” Tôi gật đầu, muốn rút bàn tay nhỏ bé của mình ra…nhưng anh bước đi về phía trước, bất đắc dĩ tôi phải đi theo bước chân anh, mà tay vẫn bị anh nắm chặt.
Cách khu phố nhỏ không xa, ở đó có một quán ăn nhỏ xinh xắn…
Trước kia, nếu anh quá mức bận rộn công việc, chúng tôi sẽ ngồi ăn cơm chiều ở đây.
Bà chủ quán cầm thực đơn đưa lại, vừa thấy tôi, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía anh cười nhiệt tình. “Ồ! Bác sĩ Trầm, bạn gái cậu đã về rồi à?”
Tay tôi đang lau mấy cái chén trên bàn, chợt cứng đờ cả người…..
“Vâng! Cô ấy mới vừa đi du học về.” Anh nhẹ nhàng cười với bà chủ quán.
“Vậy chúc mừng cậu nhé, không cần phải khổ sở ở lại chỗ cũ lạnh lẽo ấy nữa!” Bà chủ quán trêu ghẹo anh.
“Xin cảm ơn.” Nụ cười không khống chế được xâm chiếm khoé môi anh.
Tôi cố làm như không thèm để ý, trước kia vốn quen thuộc với nhà bà chủ quán này, dù sao cũng là “người quen”, giải thích này nọ, thật phiền toái, cho nên tôi đồng ý với cách giải thích của anh.
Sau đó, anh xem qua thực đơn, tôi cũng vội vàng làm cố vấn trả lời bà chủ quán nhiệt tình về vấn đề du học.
Anh kêu bốn món ăn, toàn bộ đều là món mà tôi yêu thich. “Bà chủ, nhớ đừng bỏ ớt vào, cô ấy không ăn cay được.” Anh dặn dò bà chủ quán.
Tôi gật đầu cười, không có phản đối.
Thật ra, tôi ở Hàn Quốc đã luyện một môn công phu “không cay, không vui”, hơn nữa ngược về mấy năm trước, tôi vẫn có thể ăn cay, chỉ vì anh ăn cay không tốt lắm, cho nên tôi cố ý làm bộ mình đối với ớt thật mẫn cảm.
Mà tôi đem những bí mật này giấu kín, mãi mãi không để cho anh biết tới.
Được bà chủ quán quan tâm, thức ăn nhanh chóng được mang ra. Tôi rót một ly nước sôi, đem đôi đũa nhúng vào trong ly nước, sau đó lau khô đưa cho anh.
Ký ức là một loại tình cảm thật đáng sợ, mỗi một thói quen trong sinh hoạt của anh, đều đã khắc thật sâu tro