Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
ng đầu tôi, tôi cứ làm theo bản năng của mình. (Tìm nhau trong ký ức đau thương, hix hix)
Chúng tôi vừa ăn, vừa tâm sự đủ mọi chuyện, giống như bốn năm trôi qua không có chuyện gì thay đổi.
Anh vẫn như cũ là anh, chỉ có tôi không còn là tôi nữa….
Ở Hàn quốc tôi thường bị các đồng nghiệp rủ uống rượu nên đã trở thành thói quen, trong lúc ăn uống, tôi kiềm chế không được nên kêu một bình rượu nhẹ, híp mắt, thoã mãn uống mấy hớp.
Sự thõa mãn của tôi cuốn hút lấy anh, ý cười đậu trên khóe môi, mà ngay cả chính mình anh cũng không phát hiện ra, anh nhìn tôi dặn dò. “Uống ít thôi….”
“Anh cũng uống một chút nhé? Rượu này nhẹ lắm!” Tôi dương dương tự đắc cầm chén nhỏ trong tay, đề nghị anh.
Anh lắc đầu. “Không được, làm bác sĩ ngoại khoa không thể uống rượu.”
Anh vẫn như trước đây, luôn c trọng trách nhiệm, mà thật sự có bao nhiêu bác sĩ ngoại khoa không thích uống rượu?
Tôi có chút mất hứng, nhưng dĩ nhiên là không cố ép buộc.
Trong khi anh im lặng ngồi đó, thì tôi đã uống nữa bình rượu nhẹ, trong người thấm chút mem say.
Là chưa quen khí hậu sao? Ở Hàn Quốc, một mình tôi có thể uống ít nhất 3, 4 bình mà vẫn tỉnh táo...
Cuối cùng, dọc trên đường đi quay trở về xe, tôi đi nghiêng ngả…. Anh không còn nắm tay tôi nữa, mà trực tiếp ôm lấy thắt lưng tôi….
Mà tôi không cố gắng lảng tránh bàn tay ấm áp của anh, vì không đành lòng phá tan tâm tình sung sướng của anh….Cho nên ở trước mặt anh, tôi sôi nổi hát dân ca của Hàn Quốc, hết lần này tới lần khác tránh đi bàn tay đang ôm lấy thắt lưng mình…..
Bên dòng suối nhỏ, có một con nòng nọc.
Vặn vẹo méo mó, bơi qua bơi lại .
Mặt sau chân,SOOK.
Phía trước chân,SOOK.
Mau chóng biến thành chú ếch…
Vặn vẹo méo mó, vặn vẹo méo mó….
Vặn vẹo méo mó, con nòng nọc nhỏ
Mặt sau chân, SOOK
Phía trước chân, SOOK
Mau chóng biến thành chú ếch…
dân ca Hàn Quốc….
......
Anh nở nụ cười, ở dưới ánh trăng, bóng anh chiếu trên đường đi….
......
Vì thế, tiếng cười của tôi càng thêm nhiệt tình, tiếng hát càng trở nên vui sướng sôi nổi…
......
Yêu một người, thật sự là… là một thói quen......….Thói quen biến thành hy vọng, hy vọng ánh mắt của anh luôn sung sướng mỉm cười......
Ngồi lên xe, tôi làm ầm ĩ đến mệt mỏi, nhắm mắt lại ngồi phịch trên ghế, anh giúp tôi cài dây an toàn cẩn thận.
Anh đem mái tóc ngắn mềm mại của tôi vén ra sau tai, thật dịu dàng nói. “Y Y, chúng ta về nhà thôi….”
Về nhà?
Hai chữ này c thời thức tỉnh tôi, ánh mắt của tôi phút chốc mở ra.
Không!!!...
Ngắm sao
“Anh trai….anh, anh… đưa em tới nhà trọ gần đây là, là…. được rồi…” Tôi lắp bắp nói…
Chúng tôi đã không phải là bạn bè, càng không phải là vợ chồng, làm sao có thể ở chung một chỗ?
Ngón tay thon dài của anh đang hất nhẹ mái tóc ngắn của tôi dừng lại, trong mắt ý cười biến mất. “Tại sao không trở về nhà?”
Anh hỏi có vẻ rất tự nhiên, giống như tôi là một đứa bé bỏ trốn khỏi nhà….
“Không phải gọi anh là anh trai sao?” Cuối cùng anh cũng mở miệng, gương mặt đẹp hiện lên bất đắc dĩ cùng kiềm chế. “Nếu “đã” coi anh là anh trai, vậy chúng ta có thể tiếp tục ở cùng một chỗ không?”
Tôi cứng họng…
“Cùng anh trai ở chung một nhà, không phải là chuyện bình thường sao?”
Tiếng của anh nhẹ như làn gió, nhưng lại có sức đánh đổ tôi hoàn toàn. Nếu còn tiếp tục kiên trì, ngược lại chỉ càng thêm xấu hổ, vì thế tôi chỉ có thể gật đầu thỏa hiệp.
Anh dừng xe trước một khu dân cư xa hoa, sang trọng. Khu dân cư này hợp thành từ những cụm căn hộ lớn. Mỗi căn hộ đều có chỗ để xe riêng, trong mỗi khu còn có một con suối nhân tạo, hoa cỏ xinh tươi…thậm chí còn có một công viên nhỏ rất yên tĩnh thanh bình.
Một tay anh kéo hành lý, một tay vẫn nắm tay tôi, bấm thang máy đến tầng cao nhất.
“Anh mua căn hộ ở tầng cao nhất?” Tôi kinh ngạc. “Sao trước kia anh nói, tầng cao nhất không khí rất loãng, anh không thích?”
Anh khẽ cười, không trả lời.
Ra khỏi thang máy, anh mở cửa, căn phòng ấm áp đập vào mắt tôi…
Tôi ngơ ngẩn cả người, anh luôn thích tông màu lạnh đơn giản, làm sao lại có thể trang trí trong phòng thành tông màu nóng ấm này? Hơn nữa là rất ấm áp, không giống như nhà của một người đàn ông độc thân, ngược lại giống như nhà của một đôi vợ chồng mới cưới.
Là… bởi vì người phụ nữ kia sao??...
Tôi phát giác ra mình như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than….
Anh đem hành lý cất đi, kéo tay tôi đi đến cái cầu thang hình tròn. “Đưa em đi xem nhà.”
Tay tôi bị anh nắm chặt bước lên lầu, bên trong tối như mực làm tôi có chút sợ hãi bước đến gần anh hơn. Anh kéo tôi ngồi xuống cái ghế xích đu dài. Tôi đặt mình trong ngực anh, hơi ấm của anh ấm áp như tia nắng mặt trời… trong không gian yên tĩnh nhỏ hẹp…chúng tôi nghe được tiếng trái tim đập rộn rã của cả hai người.
Hơi thở ấm áp anh phản phất quanh cổ của tôi, cả người tôi càng lúc càng cứng đờ.
Có lẽ cảm nhận được sự mất tự nhiên, cứng ngắc của tôi, bàn tay anh không m