Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.
ột tiếng động khẽ vuốt ve trên lư
Đột nhiên lúc này, trong căn phòng đang chìm trong bóng tối từ từ lóe lên tia sáng nhạt, trên trần nhà có một có mái che bằng vải bố chậm rãi kéo ra hai bên, một nóc nhà bằng kính lộ ra trước mặt tôi.
Một mảng sao trên trời rơi đúng tầm mắt nơi chúng tôi đang ngồi, hết ngôi sao này, đến ngôi sao khác loé lên, lúc sáng lúc tối. Ánh trăng tươi cười, nghịch ngợm nháy mắt, vụng trộm chiếu lên khuôn mặt đang mỉm cười dịu dàng của anh và gương mặt ngơ ngác ngồi yên lặng của tôi.
Tôi hoàn toàn ngây ngốc!
“Nếu mai mốt chúng ta có tiền, em nhất định phải mua một căn hộ có thể ngắm sao….”
......
“Nếu mai mốt em có một căn nhà, em nhất định phải dời đi hết toàn bộ tông màu lạnh mà anh thích, thay tất cả bằng tông màu ấm áp mà em thích…..”
......
Khi đó anh trả lời tôi ra sao nhỉ? Giọng nói mang theo trêu. “Được, chờ đến khi chúng ta mua được căn hộ có thể xem được sao trên trời, chờ đến khi em thành bà quản gia thay toàn bộ nội thất bằng tông màu ấm áp mà em thích….Anh cũng thuận tiện có thể…..thay đổi Đồng Tử Y....”
“Trầm Dịch Bắc, em ghét anh!”
Gục xuống người anh, chúng tôi ở trong căn phòng nhỏ đơn sơ tận tình đùa giỡn.
Nhà của anh, từng nơi từng góc đều dựa theo giấc mơ của tôi mà trang trí.
Hốc mắt tôi ẩm ướt…..
......
“Anh trai, em về phòng đây, một ngày một đêm em chưa ngủ, hai mí mắt đều muốn sụp xuống rồi.” Tôi dùng sự nghịch ngợm che giấu hoảng hốt, che giấu trái tim đang đập nhanh liên hồi.
Kéo lại mái vòm xem sao, đôi mắt anh nhắm lại, chứa một nỗi u buồn, mất mát.
Khi anh ngẩng đầu nhìn tôi, biểu hiện vẫn dịu dàng, đôi môi nhạt vẫn nở nụ cười mềm mại. “Cứ để hành lý ở đó, ngày mai anh giúp em sắp xếp, anh đưa em đi xem phòng trước, tắm rửa xong rồi ngủ một giấc ngon.”
Tôi mỉm cười, gật đầu.
......
Phòng của tôi là phòng lớn* nhất trong căn hộ, nhìn thật mộng ảo, đúng tiêu chuẩn phòng ngủ của con gái. Trong phòng còn có phòng tắm lớn, còn có cả bồn tắm mát-xa, sạch sẽ như chưa có ai từng sử dụng qua. (*master bedroom)
Anh luôn đem những thứ tốt nhất dành cho tôi.
Tôi tin chắc, khi anh trang trí cho căn phòng này, ý của anh là muốn để chỗ này cho tôi. Bởi vì trong phòng, ngay cả vị trí đặt chiếc giường tôi nằm cũng bài trí như nhà cũ, thậm chí cái gối ôm mà tôi yêu thích cũng được giặt sạch sẽ để trên giường.
Tôi tắm rửa xong, chui vào trong chăn mà lòng tôi nặng tr
Bắc Bắc yêu tôi, yêu không hề giữ bất kì thứ gì lại… tình yêu này thật nồng nàn, thật ấm áp.
Tôi dùng chăn quấn thân mình lại, muốn cất tiếng khóc lớn….
Không thể khóc! Từ nay về sau đối với anh, chỉ có cười vui, không có nước mắt….
......
Gần rạng sáng, cánh cửa nhẹ nhàng đẩy ra…
Tôi…vẫn có thói quen ngủ không khoá cửa…
Tôi vẫn không hề buồn ngủ… tôi vội vàng thở đều….Trong bóng tối, tiếng bước chân trầm ổn tiến lại gần tôi.
Hơi thở quen thuộc dừng lại trên giường….…
“Ngủ rồi sao?” Giọng nói mềm nhẹ, dịu dàng vuốt ve. “Anh không ngủ được.”
Tôi ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể làm như ngủ rất say sưa… Bắc Bắc……!!!
“Em mệt lắm rồi, phải không? Mấy năm trôi qua, anh cũng đã mệt chết rồi!.....” Tay anh nhẹ nhàng vỗ về mái tóc ngắn của tôi. “May mắn, cuối cùng em đã trở về….”
Chiếc giường từ từ lún xuống một góc, trái tim của tôi cũng từ cái lõm lún xuống đó mà lún dần….Anh nằm ở bên cạnh tôi, đem đầu tôi ôm vào lòng, cằm để trên đỉnh đầu tôi…..Tôi có thể cảm giác được niềm vui mnụ cười hạnh phúc của anh.
Tôi dùng hết sức ra lệnh cho bản thân, lúc này hẳn phải là trong tình trạng vừa mới bị đánh thức, dụi dụi mắt, sau đó vô tội hỏi “Anh trai, sao anh lại ở trong này.”
Nhưng hơi thở anh như mê hoặc người, nhè nhẹ tiến vào trái tim tôi…làm những hoài niệm yêu thương trong lòng tôi trỗi dậy.
Đêm nay, chỉ đêm nay thôi....... Hãy để cho tôi phóng túng một lần, hãy để cho anh ôm tôi đi vào giấc ngủ.
......
Đêm….rất sâu…..hô hấp của anh bắt đầu đều đặn…..
Tôi mở mắt, nhìn thấy gương mặt tuấn tú đang ngủ, gần trong gan tấc…khoé môi mỏng manh của anh thậm chí còn mang theo nụ cười thản nhiên như ẩn như hiện. Anh ngủ thật say, ngủ thật êm đềm…nhất định ban ngày anh rất mệt mỏi…..
Tay tôi xoa nhẹ nhàng trên đôi mắt anh, tinh tế vuốt ve hàng lông mi của anh.
Đã bao lâu rồi tôi không nhìn anh gần gũi như vậy?
Tôi thở dài trong lòng…
“Bắc Bắc, chúng ta mãi mãi làm anh em, được không?”
Tay tôi mơn trớn hàng lông mi dài và đôi mắt sâu thăm thẳm của anh.
“Em không thể không có anh….
“Không có yêu thương, sẽ không có dày vò. Không có chờ mong, sẽ không có tổn thương.”
Cuối cùng ngón tay tôi dừng trên đôi môi bạc của anh, ngón tay cái muốn cảm nhận thật sâu những lời nói được thốt ra từ đôi môi này.
“Bắc Bắc, nếu trên đời này chúng ta để ý nhau như thế, thì làm sao chúng ta có thể vì tình yêu mà chia lìa?” Ánh mắt tôi che kín một lớp sương mù, khuôn mặt anh như gần lại như xa. “Bắc Bắc, em muốn sống cùng anh đến đầu bạc răng long, mãi mãi không chia cắt…. vĩnh viễn chỉ có yêu, k