pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1855 lượt.

ấy chiếc đồng hồ trắng tinh, cẩn thận đeo vào cổ tay trái nhỏ nhắn của tôi.
Chiếc đồng hồ màu trắng đeo trên tay rất thoải mái, mặt kính bóng loáng, có cảm giác như đông ấm hạ lạnh.
“Cám ơn.” Tôi cúi đầu mỉm cười. Phần quà tặng này, tôi thích vô cùng.
Tôi bắt đầu không chút khách sáo mở hộp quà thứ hai. Lấy phần quà tặng ra, tôi sửng sốt….
Là đồng hồ Montblanc nạm kim cương…
Bên trong đồng hồ có khảm một viên kim cương tuyệt đẹp, mặt đồng hồ màu đen dợn sóng giống như viên ngọc trai và những chữ số cuốn chéo bằng những viên kim cương nhỏ. Dây đồng hồ làm bằng một loại satin tổng hợp đeo vào thật ấm áp và thoải mái.
Khoé mắt cô run rẩy, nhìn dọc nhìn ngang thì loại “vật phẩm trang sức” sang quý này đều là phong cách tặng quà của Y Đằng Diệu. Hơn nữa, hình như Bắc Bắc đã quên quà sinh nhật năm 2004 là một chiếc đồng hồ.
Tôi ngăn chận một cảm giác mất mát trong lòng, giả bộ sung sướng, vui mừng nói. “Em rất thích nha. Anh trai, em rất quý trọng…...”
Anh tiếp tục lấy chiếc đồng hồ ra, tiếp tục đeo lên cổ tay trái của tôi, thản nhiên nói. “Năm 2005 cũng là năm đầu tiên đi làm, tiền lương không cao, phải dành d.”
Tôi sửng sốt, thật cẩn thận sờ nhẹ mặt đồng hồ, mất mát lúc nãy biến thành hư không, niềm trân trọng trỗi lên trong lòng.
Mở hợp quà thứ ba, lúc này đây đến lượt khoé môi tôi run rẩy.
Cũng là đồng hồ!
Tôi quả thật muốn khóc một tràng cho anh xem, thật là không có ý tưởng nào mới!
Đây là cái đồng hồ bằng bạch kim, bên trong phát ra tiếng kêu nhỏ, bề ngoài cũng không có gì đặc sắc, nhưng khi bị người ta kích hoạt vào nút, nó sẽ thấp giọng báo giờ, cuối cùng, nó còn có thể nhắc nhở gần đến thời điểm cuối ngày.
Anh lấy đồng hồ đó ra, vẫn tiếp tục đeo lên tay trái của tôi, anh cúi đầu, giọng anh nói nhỏ như kim giây của chiếc đồng hồ. “Chiếc đồng hồ này có tên là “lắng nghe” đấy.”
Hộp quà tặng cuối cùng, anh giúp tôi mở ra, không hề nằm ngoài ý nghĩ….vẫn là một chiếc đồng hồ.
Là một cái đồng hồ kiểu cổ, sử dụng chất liệu cực kỳ chói mắt, hai dây màu cam, kim giờ và kim phút màu vàng có thiết kế không giống bình thường. Trên mặt đồng hồ còn có thêm một mặt nhỏ “đếm ngược” được khảm ngọc bích.
Anh không có giải thích điều gì, nhưng những chiếc đồng hồ này có hàm nghĩa gì, tôi đều có thể mơ hồ hiểu được.
Trên cổ tay trái tôi đã đeo bốn chiếc đồng hồ không cùng một phong cách, tay trông giống như trong một cuộc triễn lãm thời trang về
“Anh trai, anh không có ý tưởng gì mới nha….Có phải năm nay cũng định mua cho em một chiếc đồng hồ nữa không?” Tôi khẽ động khoé môi, mất tự nhiên nũng nịu.
Anh nhẹ nhàng gật đầu. “Thật ra anh có tính như vậy, nhưng năm nay chắc là không cần nữa. Anh muốn hẹn trước ngày sinh nhật của em, ngày đó em dành hết thời gian cho anh, được không?”
Tôi gượng cười, gật đầu, trái tim nổi lên một cơn đau.
“Nếu em không trở về, có phải mỗi năm đều sẽ mua cho em một chiếc đồng hồ không?” Trái tim, đau quá….đau quá.
Anh thản nhiên lắc đầu. “Chỉ nghĩ đưa cho em năm lần thôi.”
Tôi nhìn anh, không hiểu ý của anh là gì, chỉ có năm năm thôi sao? Có ý gì đây?
“Anh kí hợp đồng làm việc với bệnh viện năm năm, sau khi hợp đồng hết hạn anh sẽ đi tìm em, nếu em thích ở Hàn Quốc, anh cũng ở lại đó.”
Cả người tôi chấn động mạnh.
Bắc Bắc, Bắc Bắc…..Nỗi đau từ từ sinh sôi trong trái tim của tôi, đau quá…






Gặp lại
Một tuần trôi qua thật mau, ngoài thời gian đi làm, Bắc Bắc hầu như đều ở cùng tôi. Thậm chí ngay cả khi đi làm, mặc dù không rảnh, anh cũng sẽ vài lần gọi điện thoại hoặc nhắn tin cho tôi.
Mà tôi ở nhà nhàn rỗi quá sinh hư, mỗi ngày ngủ từ sáng sớm đến chiều tối, đến giờ ăn cơm bị anh lôi từ trong chăn ra, bắt ăn no rồi lại chui vào trong chăn tiếp tục ngủ. ((*_*))
Tôi cũng nói chuyện với Đại Đồng qua điện thoại, nhưng hình như tâm sự của Đại Đồng rất nặng nề và ảo não.
Hôm nay thời tiết rất tốt, tôi cũng ngủ dậy trễ, đúng lúc Đại Đồng gọi điện rủ tôi đi xem cô ấy thử áo cưới…..tôi quá vui sướng liền đồng ý ngay.
Tôi thở một hơi thật dài nhẹ nhõm, nhưng không biết vì sao trong lòng luôn cảm thấy bất an…..
“Chị ơi! Xin đưa áo cưới lại cho chúng tôi, chúng tôi giúp chị chỉnh sửa một chút.” Nhân viên cửa hàng lịch sự nói với Đại Đồng.
Nụ cười của Đại Đồng vẫn sáng như ánh nắng, bàn tay bé nhỏ cô ấy dùng sức đong đưa. “Không cần, không cần đâu, sửa lại cũng vô dụng.”
Tôi cả kinh. “Cái gì mà sửa lại vô dụng.” Các dây thần kinh của tôi đều căng lên hết rồi.
“Có thể còn gầy hơn, cũng có thể sẽ mập hơn. Nửa tháng cuối cùng chuyện gì xảy ra, chỉ có trời mới biết… Trước hai ngày làm đám cưới mình tới thử lại là tốt rồi.” Cô ấy cưới ra, kéo tôi đi ra ngoài…mặt vẫn còn cười tủm tỉm.
Tôi đang muốn nói thêm cái gì nữa thì điện thoại vang lên, một tiếng nói trầm thấp truyền đến. “Đang ở nơi nào?”
Là Bắc Bắc.
“Đang giúp Đại Đồng thử áo ở cửa hàng áo cưới.” Tôi liếc nhìn Đại Đồng một cái, thấy cô ấy không để ý tới, tôi tránh đi t