Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

t rụt bả vai, tôi sợ nhất nhìn thấy cử chỉ bực tức không mặn không nhạt này của anh, thật may mắn tôi không phải là người chọc anh giận!
Cô gái xinh đẹp ngồi im bất động, nở nụ cười xấu hổ gượng gạo…. Tôi bắt đầu có chút đồng tình với cô ta.
“Còn nữa, người ngu xuẩn là tôi, không phải cô ấy, bởi vì bữa ăn thịnh soạn làm hại dạ dày của người khác là do tôi nấu…..” Tiếng nói của anh vẫn bình thản như cũ.
Một dòng khí lạnh toát lướt qua không chỉ riêng với cô ta mà còn có tôi…..Xem ra, anh không chỉ nghe có bấy nhiêu đó thôi…..
“Mặt khác, em có cần anh giải thích chuyện này không?” Ánh mắt anh chăm chú, khắc sâu nhìn cô. “Anh chưa từng mang người phụ nữ nào về nhà, có cần anh đối chất với cô Hàn đây không?”
Vẻ mặt như thế, giọng nói như thế….rất giống như cách những đôi tình nhân cư xử với nhau.
Trong ánh mắt đề phòng, khủng bố muốn giết người của Hàn Băng Lệ, tôi cười gượng, khoát tay. “Anh trai, anh không cần giải thích với em đâu, em cũng không có mách mẹ.”
Ánh mắt dịu dàng của anh đang chăm chú nhìn tôi lặng lẽ chuyển thành ảm đạm, anh yên lặng nhìn tôi… không nói thêm gì nữa.
Luồng sát khí vây quanh mình đến từ Hàn Băng Lệ cũng nhất thời biến mất.






Quà sinh nhật
“Bác sĩ Trầm nấu ăn? Thật sự rất khó tưởng tượng ra điệu bộ lúc cầm dao của anh nha, em rất muốn mở mang một chút kiến thức… Cho em hân hạnh được ngồi nếm thử tài nghệ nấu nướng của anh chứ?” Hàn Băng Lệ mở miệng cười…
Cái cô gái này.…..Tôi không thể không bội phục cô ta, da mặt còn dày hơn cả tường thành, không biết xấu hổ, ngại ngùng là gì!
Cô ta không sợ bị tổn thương do Bắc Bắc đối xử lạnh lùng sao?
“Chỉ sợ điệu bộ lúc nấu ăn của tôi, cô không có cơ hội để nhìn thấy!” Anh lạnh lùng bồi thêm một câu như đinh đóng vào đầu. “Hơn nữa, nếu đồ tôi nấu khó ăn, cũng chỉ có cô ấy mới được ăn.”
Bắc Bắc nói xong, cũng không liếc mắt nhìn cô ta một cái, ngồi xỗm trước mặt tôi, mềm nhẹ nói. “Ăn nhiều một chút nhé, em ở Hàn Quốc ăn uống tiết kiệm. Ở đây, muốn ăn cái gì anh đều mua cho em, đều làm cho em…..”
Làm sao anh biết tôi ở Hàn Quốc hàng ngày ăn uống tiết kiệm? Đặc biệt trước khi làm thư ký cho Y Đằng Diệu tiền lương không cao, ban ngày đi làm, ban đêm đi học, chỉ toàn ăn mì gói hoặc là ăn cơm bình dân….
Hàn Băng Lệ nheo đôi mắt sắc sảo lại, một lần nữa bắt đầu đánh giá tôi và
Nhưng cô ta còn chưa có phát biểu thêm ý kiến gì, Bắc Bắc đã trực tiếp tiễn khách. “Cô Hàn, cô đi làm kẻo muộn, mời cô theo tôi ra cửa….Còn nữa, lần sau xin vui lòng không đập ầm ầm lên cửa nhà người khác.”
Hàn Băng Lệ tím mặt xấu hổ mất ba giây, sau đó nghiêm mặt gật đầu nói. “Được.”
Cô ta cầm lấy túi xách, bàn tay vì dùng quá sức mà trở nên trắng bạch… cánh cửa mở phịch một tiếng sau đó bị đóng sầm lại….
Cô gái này nhất định tức đến điên luôn rồi? Tâm tình của tôi ẩn chứa một niềm vui sướng, xem ra tôi thật sự là một đứa bé hư hỏng!
Anh ngồi bên cạnh tôi, cẩn thận đem bào ngư cắt thành từng miếng nhỏ, vừa cắt vừa không chút để ý hỏi. “Anh nhớ trước kia Y Y đuổi ruồi bọ thật hay, từ khi nào thì trở nên khách sáo như vậy?”
Anh đem miếng bào ngư ngon đặt trong chén tôi, giương mắt nhìn tôi...trong đôi mắt sáng chứa đựng sự ảm đạm.
Tôi chống tay, không thể trả lời…
Bởi vì trước đây khác hơn bây giờ.
May mắn, anh không có tiếp tục nói về đề tài đó nữa, anh thay một đề tài khác. “Có phải nấu không được khéo tay? Khó ăn không?”
“Dường như là vậy.” Tôi ra vẻ cợt nhả trả lời.
“Mấy năm nay anh không có nấu ăn
......
Anh không thuộc loại người có tài nấu ăn thiên phú, khi nấu đồ ăn xong, cũng có thể nói là ăn được mà thôi. Nhưng nếu tôi nấu thì sau khi vặn bếp lên, hơi nóng có thể bốc lên đến tận mái ngói, cầm dao cắt đồ ăn cũng có thể biến “máu chảy thành sông”. Cả nhà bếp thành “thiên binh thiên tướng” …..Vì vậy so với tôi, tài nghệ nấu nướng của anh cũng đủ làm tôi “kính ngưỡng”.
Không còn ăn nổi nữa, nhưng tôi cũng bị cổ động ăn thêm rất nhiều, có thể chết vì ăn điểm tâm sáng…..Sau đó chúng tôi cùng nhau ngồi phịch trên sofa, trò chuyện đủ các chuyện, chủ yếu là chuyện xung quanh cuộc sống mấy năm nay ở Hàn Quốc của tôi.
“Chờ chút.” Đột nhiên anh đứng dậy đi về phía phòng ngủ, khi trở ra, trong tay anh cầm bốn hộp quà được gói rất đẹp mắt.
“Quà sinh nhật của Y Y năm 2004.” Vào mùa đông năm 2004, chúng tôi không còn cùng nhau tổ chức sinh nhật cho tôi.
“Quà sinh nhật của Y Y năm 2005.”
“Quà sinh nhật của Y Y năm 2006.”
“Quà sinh nhật của Y Y năm 2007.”
Anh đem những hộp quà sinh nhật bày ra trước mặt tôi.
“Mở ra xem đi.” Ánh mắt anh thật trong suốt nhìn tôi, khoé môi hơi nhếch lên một nụ cười.
“Được…...” Tôi gật đầu, nhìn đôi mắt anh…suýt chút nữa tôthể hoàn hồn.
Tôi cúi đầu, cố che giấu tiếng tim đập nhanh, lấy tay mở hộp quà thứ nhất.
Chiếc hộp thứ nhất mở ra, là một chiếc đồng hồ màu trắng hiệu CK, bên trong của đồng hồ có màu trắng sứ rất tinh xảo, làm cho người ta thấy thú vị.
Anh cầm l