XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

ới một góc, dịu dàng hỏi. “Có việc gì sao?”
“Hai tuần nữa là đến hôn lễ của Đồng Hoa, phải không?” Anh hỏi lại.
“Đúng vậy.”
Anh im lặng một lát, sau đó lại hỏi. “Bọn em còn thử áo lâu không?”
“Đã xong rồi, mời bọn em ăn cơm hả?”
“Ừ, anh có một người bạn tốt, muốn giới thiệu cho em biết, nhờ cô ấy giúp em tìm một công việc. Buổi tối mình cùng cô ấy ăn một bữa cơm, nói chuyện một chút, được không?”
Bắc Bắc bắt đầu tìm công việc cho tôi? Tôi nhàn rỗi mới chỉ có một tuần thôi nha....Chưa gì đã bị người ghét bỏ, anh quá ngược đãi tôi!
“Nhưng em còn chưa có chuẩn bị…..”
Tôi chưa kịp nói xong, đã bị anh ngắt lời. “Em phải ở lại thành phố X, em đã trở về rồi, anh sẽ không bao giờ cho em rời đi nữa.”
Tôi sửng sốt nhưng không nói thêm gì….
“Hứa với anh, em sẽ không đi nữa, được không?” Tiếng của anh nhẹ hẳn xuống. “Ở thành phố X có rất nhiều công việc thích hợp với em, không thua so với Hàn Quốc đâu. Nếu em không thích công việc này, anh sẽ tìm cho em công việc khác, tìm đến khi nào em vừa lòng mới thôi, được không?”
Tôi có thể nói “không” sao??.....
“Được.” Tôi gật đầu.
“Vậy em với Đồng Hoa cứ đi dạo một vòng, anh đi đón người bạn xong, sẽ quay lại đón em.” Nghe được câu trả lời của tôi, tiếng của anh vô cùng vui sướng.
“Không cần đâu, nơi này phố xá sầm uất, lúc anh chạy xe lại đây không chừng lại kẹt xe. Anh nhắn tin địa chỉ cho em, em sẽ tự mình qua đó.” Tôi cười rồi cúp điện thoại.
“Quan hệ hai người thật tốt, mình rất ngưỡng mộ cậu.” Đại Đồng nhíu mày, oán giận nói.
“Bởi vì trong câu chuyện bọn mình, không có ai sai cả, chỉ sai chính là không thể yêu thôi.” Tôi ôm cánh tay cô, thân thiết mời. “Đi cùng nhé?”
“Không được.” Đại Đồng xua tay. “Mình còn không muốn nói những câu “mạo phạm” anh ấy, chọc cho cậu tức giận.”
Tôi cười to, vô cùng thân thiết nói. “Mình làm sao có thể tức giận chứ? Các cậu đều là những người mà mình yêu nhất!”
Kết quả cuối cùng là Đại Đồng vẫn không đi.
Tôi mở điện thoại xem qua địa chỉ, đi hết một vòng khu phố, cuối cùng cũng tìm được nhà hàng sushi Nhật có tên “Cư Kinh Ốc”.
Đẩy cửa nhà hàng sushi Nhật ra, bên trong nhà hàng tao nhã cổ kính hấp dẫn, mặt tiền của nhà hàng không lớn, nhưng không khí bên trong đều đậm truyền thống văn hoá Nhật.
Sáu giờ là giờ dùng cơm cao điểm nhưng khách khứa thưa thớt, có vẻ kinh doanh không tốt lắm.
Phong cách làm sushi của Nhật, ở Trung Quốc có rất nhiều người ăn không quen.
Nhưng ở Hàn Quốc, rất nhiều người thích cách làm sushi của Nhật, vì thế tôi cũng từ từ có thể nhấm nháp hương vị của sushi.
Nguyên liệu làm món ăn để trên bàn, bên trong có một người đàn ông trầm ổn mặc quần áo màu đem đang chuyên chú làm thực phẩm.
Tuy rằng anh ta cúi đầu, bộ dáng cắt đồ rất nhuần nhuyễn, nhưng liếc mắt qua thôi cũng có thể nhìn ra anh ta cũng không phải là người Nhật Bản.
Anh ta không giống người đầu bếp làm sushi, nhưng chỉ vì muốn biểu hiện sự chuyên nghiệp mà cố ý mặc vào trang phục Nhật Bản. Chưa có nếm thử đồ ăn anh ta làm, nhưng ấn tượng đối với anh ta đã thật tốt. Tôi đến gần hơn, ngồi trên chiếc ghế cao xoay tròn trước mặt anh ta.
Người đàn ông vẫn cúi đầu, chăm chú nhìn vật liệu, vị trí của tôi vừa vặn nhìn đúng đôi mắt nhìn xuống và khoé môi ấm áp của anh
Lạ thật……nhìn quen quen như đã gặp qua ở nơi nào đó….
Rốt cuộc, người đàn ông cảm giác được ánh mắt nhín chăm chú của tôi, anh ta nâng mắt lên, theo thói quen nghề nghiệp mỉm cười. “Xin chào quý khách, xin hỏi có cần giúp đỡ gì không?”
Vừa nói xong, anh ta giật mình…..mà tôi cũng đồng thời giật mình…
“Thôi….. Hải Kỳ…...” Tôi vui mừng kêu tên của anh ta.
“Là cô……cô gái nhỏ ở nước Pháp…….” Nụ cười nở rộ của anh ta ấm áp như gió mùa xuân…
Trên cuộc đời này, bất cứ nơi nào cũng có thể xảy ra câu chuyện tương phùng.






Trời sinh một đôi
“Anh là đầu bếp làm sushi?” Lúc ở nước Pháp, tôi còn nghĩ anh ta là một thương nhân.
Anh ta mỉm cười, hơi hơi vuốt cằm nói. “Cứ coi là vậy đi.”
“Một tuần trước tôi đã chuyển tiền vào ngân hàng cho anh rồi, anh có nhận được không?” Tôi nhanh chóng thanh minh chuyện quan trọng.
Về đến Trung Quốc, ngày hôm sau tôi mượnBắc Bắc mang đến ngân hàng gửi trả.
Cậu bé thật kháu khỉnh…. Tôi nhịn không được nhẹ nhàng tán thưởng ở trong lòng.
Anh ta vội vàng cúi đầu nhìn, dùng tiếng nói nhỏ nhẹ hỏi. “Con muốn ăn trước hay là chờ cô con cùng chú Trầm lại đây?”
Ánh mắt cậu bé muốn từ chối nhưng lại do dự một chút, sau đó buông lỏng vạt áo anh ta ra nói. “Con chờ chú Trầm!”
Sau đó cậu bé lẳng lặng ngồi ở một góc…..Thật im lặng, một cậu bé rất im lặng, tôi chống cằm nhìn cậu bé rồi lại nhìn qua Thôi Hải Kỳ.
Thì ra, anh ta đã có gia đình, còn có một đứa con đáng yêu làm người ta nhịn không được muốn cưng chiều... thật là hạnh phúc.
Một người chồng tính tình tốt, một đứa con đáng yêu như vậy, người phụ nữ nào đó thật là có phúc quá. Khoé môi của tôi nhếch lên nụ cười hâm mộ.
“Cô chờ bạn à? C