Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.
bản thân thì làm sao tính là bạo lực được? Em không nên giáo dục Tiểu Già theo cách nhường nhịn và lui bước.”
Thôi Nhược Hàm cắn chặt môi dưới, sắc mặt phức tạp….
“Nhược Hàm, Hải Kỳ nói rất có lý, đừng vì áy náy mà tướt đoạt sự trưởng thành bình thường của đứa bé.” Bắc Bắc thản nhiên mở miệng.
Nghe hai chữ “áy náy”, mắt của Tiểu Già rung rung một chút, cái đầu nho nhỏ càng cúi thấp.
Trong mắt cô ấy chứa sự áy náy sâu sắc, sắt mặt phức tạp…quay lại nhìn Tiểu Già đang cúi đầu không rên một tiếng….
Sự áy náy đó là một loại tình cảm mất mát, một loại tiếc hận không thể đem những điều tốt đẹp nhất trên thế giới cho cậu bé trước mặt. Một loại tình cảm yêu thương của một người mẹ dành cho đứa con của mình….
Phần tình cảm này không nên lộ diện, lại hiện ra quá mức rõ ràng….đó là tình thương của mẹ. Lòng của tôi trải đầy mầm móng hoài nghi, làm tôi thở không nổi.
Một cậu bé sống nội tâm, nhút nhát, nhạy cảm ….Nếu, nếu… là vì tôi ích kỷ mà tạo nên nghịch cảnh này thì sao?...Tôi nên làm sao bây giờ?...
......
“Y Y, chị đã nói chuyện với chủ tịch rồi...sau này em làm thư ký riêng của chị trong công ty Y dược, tiền lương cũng không tồi.” Người đối diện nở nụ cười dịu dàng lộ ra cái lúm đồng tiền.
“Thư ký? Không phải là nhân viên tạp vụ thôi sao?”
“Làm nhân viên tạp vụ thì lương rất thấp, hơn nữa Y Y bằng cấp tốt, làm nhân viên tạp vụ không có môi trường để phát triển tài năng, em cũng không có cách nào để giúp cô ấy có được những phúc lợi tốt khác.”
“Nhưng làm thư ký không phải đôi khi phải cùng em đi xã giao sao? Trong quan hệ giao tiếp, Y Y không có khôn khéo biết tuỳ cơ ứng biến, bảo vệ bản thân như em đâu, làm thư ký không hay lắm….” Tiếng của Bắc Bắc có chút cẩn trọng.
“Yên tâm, em sẽ bảo vệ tốt cho Y Y
“Anh còn chưa được yên tâm lắm…..”
“Em cam đoan….”
......
Tôi cắn chặt môi dưới, bên người có rất nhiều người nói chuyện, âm thanh mơ mơ hồ hồ…thần kinh của tôi vẫn căng thẳng và liên tiếp giật mình..
Ánh mắt tôi vẫn nhìn, nhìn chăm chú cậu bé điềm tĩnh kia….
Người phụ nữ xinh đẹp
Càng tiếp xúc với Thôi Nhược Hàm, tôi càng cảm thấy cô ấy đúng là một người phụ nữ xinh đẹp…Xinh đẹp ở đây bao gồm hình thức bên ngoài và cả hình thức bên trong…
Cô ấy là một người phụ nữ toàn diện cả bề ngoài lẫn tâm hồn.
Mà cô ấy chính là người con gái tôi từng oán hận, từng chán ghét, từng sắp đặt phá hoại…bây giờ là cấp trên của tôi….
Ở trong công ty Y dược này, cô ấy làm trợ lý cho chủ tịch, công việc nặng nhọc lại nhiều phiền toái…nhưng cô ấy luôn luôn dịu dịu dàng dàng tươi cười.
......
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Đó là chén rượu của cuộc đời…
Người Trung Quốc lúc xã giao trên bàn luôn luôn không thiếu một thứ….thì đó phải là rượu. Hôm nay, ngồi trên ghế trong một khách sạn năm sao, toàn bộ là các Tổng giám đốc đến từ Đông Bắc.
Con người ở Đông Bắc có tiếng sảng khoái, uống rượu rất nhiều.
Tôi muốn bảo vệ cô ấy, cho nên khi vài người khách thay nhau kính rượu cô ấy, tôi không thể kiềm chế được đã chủ động đứng lên.
Tôi cầm một ly hướng về các vị khách ấy nói. “Tôi xin mời các vị.”
Tôi mỉm cười, luôn biết mình tửu lượng không cao, cùng lắm là uống say đem mình nằm úp sấp cũng được, chỉ cần… chỉ cần…vì cô ấy mà làm một điều gì đó….lòng của tôi cũng thoải mái hơn rất nhiều…
“Wow, Thôi trợ lí luôn nói rằng mình bị đau dạ dày không thể uống rượu, đều làm cho chúng tôi mất vui. Lần này thì hay lắm, rốt cuộc có cô em thư ký nguyện ý uống rượu thay!”
Tôi ngơ ngẩn cả người. Thì ra, Nhược Hàm đi xã giao chưa bao giờ uống rượu!
Người giám đốc trung niên kia nhếch môi cười, tuy nụ cười đó có vẻ hiền lành nhưng lại làm cho tôi có cảm giác sập bẫy.
Thôi Nhược Hàm lấy tay chà nhẹ lên khóe mắt, hơi thở dài….
Tính tình của tôi luôn rõ rang. “Được! Tôi….” Chữ Uống còn chưa có nói ra, đã bị một bàn tay ấm áp ngăn lại.
“Vương tổng, mọi người đã nói vậy, tôi cũng không biết nói sao, nhưng sao anh lại đi khi dễ một cô gái mới bước chân ra xã hội chứ!” Cô ấy cười đứng dậy, thái độ vẫn dịu dàng lịch sự.
“Tôi nào dám khi dễ cô gái mới bước chân ra xã hội chứ!” Người được gọi là Vương tổng kia sang sảng cười to. “Bởi vì Thôi trợ lý không uống rượu, cho nên cánh đàn ông chúng tôi uống một mình thật quá chán nản!” Xung quanh vang lên tiếng náo nhiệt ủng hộ.
“Bởi vì bao tử của tôi không khoẻ….không phải cố ý làm giảm hưng phấn của quý vị…..” Cô ấy mỉm cười, nụ cười dịu dàng giống như rượu có thể làm đàn ông say!
Cô ấy giống như đoá hoa Bách Hợp thuần khiết trong gió làm đàn ông thầm đem lòng yêu nhưng không muốn vấy bẩn….Những thứ tốt đẹp đó, mọi người luôn nâng niu…
“Chúng tôi biết vậy nên không cưỡng ép Thôi trợ lý, nếu cô thư ký mới này có thể uống thì…..” Một tổng giám đốc khác chen vào…
“Nhược Hàm, em có thể uống, em cũng không phải là một cô gái mới bước chân ra xã hội.” Tôi nói nhỏ với cô ấy, dùng âm thanh chỉ có hai n