The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.

ng như trước kia, luôn không thấy rõ bên người ai là kẻ có “dụng tâm kín đáo”, thật như một đứa ngốc bị người đem ra vui đùa mà không biết được.” Ánh mắt của anh ta như mũi tên bắn về phía tôi, mang theo lời cảnh cáo lạnh đến thấu xương.
Lời nói của anh ta đã thành công làm cho cô ấy chấn động.
Cô ấy hiểu lầm, nhưng tôi biết được Hàn Thiếu Nghệ muốn ám chỉ tôi, chỉ là lời nói của anh ta không đạt được tác dụng như mong muốn, ngược lại thành công đâm vào lòng của cô ấy.
Cô ấy thẳng lưng, kéo tay tôi bước ra ngoài…bước chân đã bắt đầu hỗn độn….Chúng tôi đi ra khỏi nơi đó vài thước, cô ấy mới dừng lại.
Tôi nhịn không được nên hỏi. “Nhược Hàm, chị…..có khỏe không?”
Cô ấy ngước mắt lên, khẽ động khóe môi, cười gượng ép. “Chị khoẻ mà, trên thế giới này còn nhiều chuyện khó chịu hơn…Chúng ta phải học cách nhẫn nại.” Sau đó cô ấy mệt mỏi nói với tôi. “Y Y, em đi vào nói với khách hàng một tiếng, chị say rồi, hai người chúng ta xin phép về trước. Chị ở trước cửa chờ em.”
“Vâng.” Tôi gật đầu, thả tay cô ấy ra, khi chuẩn bị đi đến phòng thuê lúc nãy, tôi quay đầu lại thì thấy cô ấy lấy điện thoại gọi. “Anh trai….” Tiếng nói của cô ấy đã nghẹn ngào. “Anh đến đón em…..”
Trái tim của tôi tức thì bị một bàn tay ma quái bóp lấy, đau đớn này lại nối tiếp đau đớn kia…Chuyện này là một loại tra tấn mà ngay cả bản thân mình tôi cũng không dễ dàng tha thứ.
Quả thật cho tới bây giờ cô ấy chưa phải là một người phụ nữ kiên cường, cô ấy đang học cách trưởng thành.
......
Trong công viên của khách sạn có một người con gái đẹp dịu dàng như một viên minh châu, mà lúc này đây cô ấy ngẩng đầu nhìn lên trời, trong đôi mắt xinh đẹp chứa đựng cả một bầu trời bi thương không nói ra được.
Nhẹ nhàng đến bên cạnh, lòng tôi như bóp nghẹt khi nhìn thấy vẻ buồn bã u sầu của cô ấy.
Tôi xuống ngồi bên cạnh, cảm thấy trên đời này mình mới là người phụ nữ dối trá xấu xa nhất.
Từng lấy lưỡi dao sắc bén đâm cho người khác chảy máu đầm đìa, bây giờ lại ngồi đây cầu xin tha thứ.
Khi nhìn thấy bên cạnh đã có người ngồi, cô ấy vội vã lau nước mắt, khẽ động khoé môi, nhìn tôi cười. “Ngại quá, để cho em chê cười rồi.”
“Anh ấy…..có phải là cha của Tiểu Già không?” Cố lấy hết dũng khí, tôi mở miệng hỏi.
Cô ấy sửng sốt, không thể tin được nhìn tôi, sau đó cẩn thận hỏi. “Dịch Bắc nói cho em nghe à?”
Tôi lắc đầu. “Anh ấy không phải là người nói nhiều về chuyện của người khác.”
Tôi và cô ấy cùng im lặng.
Một lúc sau, cô ấy nói. “Y Y, em có thể giúp chị bảo vệ bí mật này không?”
Tôi gật đầu, lồng ngực đau đớn không thể thở nổi.
“Chị biết làm như vậy đối với Tiểu Già và anh Hải Kỳ đều không công bằng, chị liên lụy cả cuộc đời của anh trai, nhưng chị không còn lựa chọn nào khác….. Bây giờ anh ấy là một luật sư xuất sắc. Thiếu anh ấy thì vụ án khó mà thắng, không có anh ấy thì không đoạt được thứ gì…..Nếu mất đi Tiểu Già, chị không thể tưởng tượng nổi chị phải sống làm sao trên cõi đời này….Chỉ có thể đi một con đường sai, sai , sai ….mà
Ngực của tôi như bị lửa nóng thiêu đốt, con đường sai, sai, sai… của cô ấy….tôi nên gánh trách nhiệm như thế nào?
“Xin lỗi chị, thật xin lỗi chị…. Em không phải cố ý, trước kia em rất yêu Bắc Bắc….” Tôi che miệng, rốt cuộc không thể chịu đựng nổi, bật ra tiếng khóc.
Lương tâm khiển trách, nội tâm bất an ….. Trách không được, tôi không có cách nào có hạnh phúc, tôi là một người độc ác, làm sao xứng đáng được đón nhận hạnh phúc?
Tiếng khóc của tôi làm kinh ngạc cô ấy…
“Y Y…em làm sao vậy?......Em yêu…từng yêu Dịch Bắc? Nhưng… nhưng….trước kia anh ấy nói với chị, anh ấy coi em như một đứa em gái, không có khả năng yêu em …...”
Tôi biết! tôi biết!...Cho nên, đây là báo ứng của tôi! Tôi—Đồng Tử Y nên nhận báo ứng!....
Đó vẫn là nỗi đau như phá rừng xuyên biển.
Nước mắt tôi rơi đầy mặt, cử chỉ của cô ấy càng bối rối. “Đừng khóc, đừng khóc! Chị không phải cố ý nói như vậy….. chị rất yêu quý em, sợ em bị tổn thương mà thôi…...” Mắt của cô ấy đỏ lên như sắp khóc đến nơi.
Cô ấy yêu quý tôi…..
Đúng vậy! Mười ngày qua, cô ấy đối với tôi rất tốt, chăm sóc tôi như em gái ruột thịt.
“Đừng yêu quý em!......Em là một người rất đáng sợ…..Chị không biết em từng…từng….làm những đối với chị đâu…..” Tôi khóc không thành tiếng, trong nước mắt nghẹn ngào, tôi kể lại chuyện xưa cho cô ấy nghe. “Em đã từng thật…thật… thật…rất yêu Bắc Bắc….Nhìn thấy hai người hôn môi, em ghen như điên, cho nên em…….”
Nói dối như thế nào, giật dây ra sao…..tôi đều đem ra kể ra hết…..
Tôi thẳng thắn kể ra tất cả, nếu trái tim của tôi được cứu rỗi….thì mặc kệ ngày mai có phải nhận thêm nhiều chán ghét cộng khinh thường, tôi đều có thể thản nhiên mà chấp nhận.
Không cần lo lắng, không cần để ý tới nó nữa…chỉ cần lòng mình bình yên mà thôi.
......
Cô ấy nghe xong chỉ im lặng….
Một lúc lâu sau, cô ấy mới thất thần mở miệng “Trách không được, khi đó anh ấy đột nhiên…….”
Ý thức mình sẽ nói cái gì sau đó, cô ấy chậm rãi chuyển đề tài, coi như đang an ủi tôi. “Thiêu thân