Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

lao đầu vào ánh đèn, động vật phải đi ngủ đông…đó là một loại bản năng bẩm sinh, tất cả sai lầm đều là do bản thân chị, chị không có cách nào ngăn mình đừng yêu anh ấy… Y Y, chuyện này không liên quan gì đến em cả …..Tất cả đều là số mạng.”
“Không! Đều là do em sai! Khi đó, khi đó… chị và Bắc Bắc đang nồng nàn như vậy…Đều là tại vì em…..” Tại sao cô ấy có thể khoan dung như vậy? Thà rằng cô ấy mắng chửi tôi, oán hận tôi còn hơn….
Cô ấy cười khẽ, tiếng cười chứa đựng yêu thương đối với tôi. “Cô bé ngốc, chị với Dịch Bắc không phải như em nghĩ đâu. Bọn chị kết giao giống như tay trái cầm tay phải, chỉ có được độ ấm, không có động đến trái tim.”
“Nhưng … rõ ràng khi đó hai người…….”
Cô ấy nở nụ cười nhẹ, ánh mắt nhớ lại mông lung. “Đúng vậy, nụ hôn đó là nụ hôn đầu tiên của bọn chị …..Nhưng cũng làm cho chị nhận thấy rõ, bọn chị kết giao không có ý nghĩa gì…. Y Y, Dịch Bắc đối với tình cảm có chút chậm hiểu lại cũng thật đơn thuần…Muốn nghe chuyện vì sao anh ấy chọn chị làm bạn gái không?”
“Muốn ạ!” Tôi gật đầu, do dự một chút rồi nói tiếp. “Em cũng muốn….biết thêm một chút về chuyện của chị và Hàn Thiếu Nghệ…..”
Tôi muốn cùng cười, cùng khóc với người phụ nữ dịu dàng kiên cường này.
“Được…..Nói về Hàn Thiếu Nghệ trước đi….Chị biết anh ấy vào năm chị sáu tuổi, anh ấy nhỏ hơn chị một tuổi…..”
Cô ấy nhẹ nhàng kể ra chuyện trẻ con của ngày xưa……..






Một câu chuyện xưa [thượng'>
Năm đó….
Cô sáu tuổi……Hàn Thiếu Nghệ năm tuổi….
Cô nhìn giống như một con búp bê xinh đẹp được trưng trong tủ kính mỗi ngày được người ta lau chùi, chăm sóc kĩ.
Hắn nhìn giống như một đứa bé bị người ta vứt trong bãi rác bẩn thỉu.
“Mình cho cậu một viên kẹo hình con thỏ, cậu một viên, mình một viên.”
“Không cần.” Hắn nhìn cô hét lớn.
Nhưng trên thực tế, cuối cùng hắn cũng nhận món đồ chơi của cô, viên kẹo hình con thỏ, ngọt ngào hoà tan trong miệng.
Cô thích hắn, hy vọng có thể trở thành bạn của hắn.
Hắn thích cô, cho dù không bao giờ thừa nhận.
★......★......★
Cô bảy tuổi…….Hắn sáu tuổi…
Trên người hắn xuất hiện hàng loạt vết thương do bị vật gì đó quất vào… Nhìn vào rất kinh hãi.
Những vết thương này đều là kiệt tác của cha hắn.
Cô khóc, hết lần này tới lần khác níu kéo hắn, không cho hắn về nhà một mình.
Hắn khẽ cắn môi, cho dù đau lòng trước những giọt nước mắt của cô. Hắn vẫn lựa chọn đi về nhà, cho dù hết lần này tới lần khác bị làm nhục. Tuổi hắn còn nhỏ, mà đã mơ hồ cảm giác có một cơn gió lốc sắp thay đổi cuộc đời mình. Trước đây hắn là người hiểu rõ nhất, cha hắn rất thương yêu hắn, nhưng tình cảm ấy từ từ tan biến….
Mẹ làm việc vất vả, hắn phải chăm sóc cha…
Con nhà nghèo cho nên còn bé đã biết đảm đương việc nhà.
......
Dưới tình thế khẩn cấp như vậy, cô chỉ có thể chạy theo người anh trai mình yêu thương nhất cầu cứu.
“Anh trai, nghĩ cách đi, giữ Nghệ lại đi, nếu không cha cậu ấy sẽ đánh chết cậu ấy mất! Anh trai, xin anh!”
Anh trai cô luôn nhẹ nhàng như một làn gió mát, lúc này lại coi chuyện này không liên quan, trong mắt có chứa đựng những suy nghĩ không phù hợp với lứa tuổi, tiếng nói thản nhiên mang theo đùa cợt không dễ phát hiện ra. “Mẹ cậu ấy không lo lắng thì thôi, sao chúng ta lại xen vào việc nhà của người khác? Nhược Hàm, với cậu ta mà nói thì bình minh đang đến, bóng tối đã tan, ngày tốt đẹp của bọn họ tới rồi..….. còn chúng ta sắp mất đi chỗ dựa ấm áp….”
Tuy rằng cô không hiểu hết những lời đó, nhưng cô cảm giác được người anh trai chỉ mới 10 tuổi này, trong đôi mắt ẩn chứa những giọt nước mắt….
Đó là người anh từ nhỏ đã bảo vệ cô, thiếu chút nữa bị người ta đánh gãy xương sườn cũng không khóc….
★......★......★
Cùng năm đó…
Mẹ cô qua đời…
Anh trai cô nhốt mình trong phòng, khoá cửa lại…
Vì an ủi cô, Nghệ lần đầu tiên đồng ý ở lại qua đêm…
Cô khóc suýt chút nữa ngậường đi.
Một cậu bé nhỏ hơn cô một tuổi, cao lớn hơn cô nhiều, dùng cánh tay nhỏ bé ôm lấy thân thể không ngừng run rẩy của cô, không kiên nhẫn hét to. “Đừng khóc, thật phiền quá! Còn khóc nữa, tôi lấy gối đè chết cậu!”
Cô vẫn không ngừng khóc!...
Nhưng hắn không lấy gối đè cô, mà ngốc nghếch lấy bàn tay thô lỗ lau những giọt nước mắt cho cô. Dừng nhiều sức đến nỗi, thiếu chút nữa làm trầy cái má hồng hào mũm mĩm của cô.
Mùa hè, hắn vẫn mặc áo tay dài, nhưng không che được trên mu bàn tay những vết thương kinh hãi vì bị ngược đãi..
★......★......★
Hắn nói lời tạm biệt cùng cô.
“Về sau nếu có thời gian rảnh, tôi sẽ tìm cậu vui đùa.”
“Ừ.” Cô gật đầu, ngoan ngoãn luôn luôn là tính cách nổi trội của cô.
“Trừ tôi ra, không được cùng vui chơi với các bạn nam khác, nếu không cậu chết chắc.” Thấy cô dễ bị ức hiếp, hắn lớn tiếng đe doạ.
“………..” Tại sao không thể cùng vui chơi với các bạn nam nhỏ khác?
“Cậu không cần đi, người phải đi là tôi!” Tiếng nói nhẹ nhàng đã mang theo nhiều lạnh lẽo vang lên. Anh trai đã mười tuổi của cô, kéo vali đi tới trư