Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
làm cô thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Nhưng trong mơ hồ, cả hai người bọn họ đều có cảm giác không được thích hợp, người này đối với người kia luôn dịu dàng có thừa nhưng nhiệt tình không đủ…….Rồi vào một ngày nào đó, anh cùng cô đang chạy thể dục thì trời đổ xuống cơn mưa to…..
Họ đang chạy thì dừng bước….Mưa lớn rất đẹp, cảnh vật xung quanh cũng rất đẹp….Thật động lòng người.
Anh luôn là người không thích miễn cưỡng người khác…..
Chia tay nhau không phải vì hờn dỗi, không phải hành động theo cảm tính. Không có tình yêu, nói chuyện yêu đương thật quá mức gượng ép.
......
Cả hai đều ở một ngày đó mà dâng hiến nụ hôn đầu tiên, thì cũng đồng thời nhận ra rằng hình dáng của mối tình đầu quá mức miễn cưỡng.
★......★......★
Dịch Bắc vẫn như thường lệ đưa cô về nhà…..
Không có cảm giác yêu đương, chỉ có tin tưởng cho nên bọn họ một lần nữa tìm về vị trí của những người bạn tốt.
Vẫy tay nói lời chào tạm biệt về phía anh, trên mặt cô vẫn nở nụ cười sáng như ngọc….
Vừa xoay người, lại bị ai đó ép vào vách tường. Một cặp mắt hung ác, nham hiểm nhìn chằm chằm vào đôi môi mộng đỏ của cô, tựa hồ có thể phun ra nhọn lửa nóng phẫn nộ……Cô nhịn không được cả người đều run rẩy…
“Có một người “bạn nhỏ” chạy tới nói cho tôi biết, cô đã bị tên kia làm cho lớn bụng…kết quả vẫn bị tên kia bỏ rơi! Không thể ngờ tới chàng Hoàng tử ngự ở trên cao đó lại là loại tiểu nhân xấu xa!” Quần áo trên người Hàn Thiếu Nghệ xốc xếch, toàn thân ướt đẫm, trên mặt hắn nước vẫn chảy xuống từng giọt.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, đây là lần đầu tiên hắn chủ động nói chuyện cùng cô. Tuy rằng nghe hắn nói xong, cô không hiểu được là hắn châm chọc hay khiêu khích, nhưng hắn có quan tâm đến cô…. Ý nghĩ như vậy làm trái tim cô hưng phấn nhẹ nhàng đập nhanh…
“Tránh mưa trước đi, tôi giúp anh lau khô tóc.”
Vui vẻ kéo tay hắn, mặc dù khựng lại một chút nhưng hắn không có cự tuyệt.
Ở trong khuê phòng của cô, giúp hắn lau khô tóc. “ đi qua phòng anh trai lấy cho anh một bộ quần áo.”
Vừa mới cất bước đã bị hắn túm lấy cánh tay, giọng hắn vứa tức giận vừa ác độc nói. “Ngu ngốc! Tôi đến đây là cảnh cáo cô không được kết giao với nam sinh kia nữa.”
“Nhất định là người ta bịa chuyện rồi
, Dịch Bắc không phải là người như thế…..”
Lời nói chưa dứt, một nụ hôn nóng bỏng ác độc, bá đạo đã áp lên đôi môi mọng đỏ của cô…..ngang ngược thúc ép cô cùng hoà nhập.
Cô bất động đến hoàn toàn quên phản ứng…
Thân thể cao lớn kia đã đặt cô ở dưới thân, liều mạng hôn cô, liều mạng xâm phạm cô. Phẫn nộ đã bốc đến chân tóc, sắp phát ra lửa giống như muốn đem cả hai người đốt thành tro bụi.
Cô run rẩy và sợ hãi…..Bởi vì xâm phạm xảy ra bất ngờ và càng bởi vì trái tim của cô không thể cự tuyệt.
Cô chảy nước mắt, không ngừng run rẩy, đẩy hắn ra không được, cũng không dám hét to tiếng cứu mạng….bởi vì cha của cô và mẹ của hắn đang ở trên lầu…Và trong phòng của cha cũng treo một cuốn gia pháp mà người ngoài nhìn vào cũng đã chết khiếp.
Cô không muốn…. hắn bị người khác đánh đập ngược đãi.
Trước đó rất lâu cô chỉ biết rằng, loại đau lòng này là loại cảm giác trốn cũng trốn không thoát khỏi tình yêu.
Phía dưới hạ thân truyền đến một cơn đau bị xé rách, vì cơ thể hắn mới vừa xâm chiếm lấy cô!
Cô cắn môi mình đến bật máu, cho đến khi chiếc lưỡi ngọt ngào như viên kẹo của hắn chiếm cứ lấy chiếc lưỡi của cô.
Giống như vừa mới trước đây thôi bọn họ cùng nhau ăn một viên kẹo ngọt…
Mùi vị ngọt ngào…đau rát bỗng chốc tan biến đi mất tung tích….
......
Một giây trước khi bùng nổ dịch nóng bên trong cơ thể cô, hắn gầm nhẹ. “Anh không phải là em trai của em!”
Hắn đã lén lút đi thử nghiệm DNA, bọn họ rõ ràng không cùng chung huyết thống, vì sao hắn luôn bị nghi ngờ?
Đối với cô, hận thù bao phủ lên tình yêu nhưng cuối cùng tình yêu vẫn chinh phục được hận thù….Đối với tương lai, đối với hạnh phúc, hắn không có gì dám nắm chắc trong tay…
“Đừng hận em nữa…….” Dùng hết toàn lực, cô chỉ nhớ mình đã nói với hắn câu đó.
“Em yêu anh.” Nhưng lời này cô chỉ chôn ở trong lòng….
★......★......★
Không bị kiềm chế thì nề nếp luôn bị đá xuống biển Thái Bình Dương… quan hệ giữa cô và hắn cho tới bây giờ chỉ có một mình hắn làm chủ đạo, cô chỉ bước đi theo. Cô không để ý hắn ương ngạnh, không thèm để ý đến đòi hỏi vô độ của hắn, chỉ biết dùng hết trái tim khối óc của mình đối xử tốt với hắn.
Đây mới chính là yêu đương, cho dù không đủ dịu dàng, không đủ săn sóc nhưng tình yêu vẫn như nở hoa trong lòng….
Chỉ là ngọt ngào luôn luôn ngắn ngủi, vui sướng luôn luôn mong manh…
Không bao lâu sau, trong một lần say rượu, cha hắn trượt chân té ngã khi đang tu sửa một chiếc xe hơi…
Chỉ trăn trối có hai câu.
“Con, thật xin lỗi.”
Một câu khác nữa là.
“Vì sao muốn vứt bỏ cha…...”
Cứng rắn như Nghệ cũng chảy ra giọt nước mắt của người đàn ông….
Trong tang lễ, mẹ hắn không thể làm mất mặt Thôi gia nên cự tuyệt tham dự….
“Xin con hãy tha thứ cho mẹ.” Mẹ hắn đã nói với hắn như vậy.
Không, hắn k