Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

hông bao giờ tha thứ, mãi mãi sẽ không bao giờ…!
Phẫn nộ tràn ngập nên trong lòng đã hình thành một sự trả thù. Nếu Thôi gia coi trọng thể diện như vậy, hắn sẽ khiến cho Thôi gia thân bại danh liệt.
Vì thế, hắn cố ý đưa quan hệ của bọn họ ra ngoài
Vì thế, hắn ân ái với cô cuồng nhiệt nhưng không dùng biện pháp tránh thai….
★......★......★
Cô mang thai đứa con của hắn, cũng mang đến cho gia đình một hoàn cảnh vô cùng khó khăn không chịu đựng nổi.
Cô bị người nhà nhốt trong phòng, bắt buộc nói ra chân tướng sự thật.
Chân tướng sự thật nào đây? Sợ chị em yêu nhau không thể có được lời chúc phúc của người nhà, sợ bị hãm hại, sợ bị chia lìa….vì thế cô tình nguyện mang thai. Đây mới là chân tướng thật sự….
Và cô lần đầu tiên leo cửa sổ trốn ra khỏi nhà…thì cũng thấy được một sự thật khác.
Giống như trong một bộ phim truyền hình dở tệ lúc tám giờ….Hắn ôm trong tay một nữ sinh, đắc ý châm biếm sự ngu xuẩn của cô.
Cho dù đau lòng tới cực điểm, cô vẫn cho hắn một cơ hội giải thích. Nhưng lời “giải thích” mang đến cho cô những thứ gì?
Đó chính là tung lời đồn đãi cười chê…Mất hết can đảm, cô té ngã giữa một đám đông đang chế giễu mình…
Làn váy trắng của cô nhuộm máu đỏ tươi, những cánh mai vàng mùa đông chiếu rọi xuống khuôn mặt tái nhợt của cô.
“Sảy thai…. Sảy thai rồi…….” Trong đám đông có người hoảng sợ kêu lên
“Nghệ, không nghĩ ra cậu lại làm cho con gái người ta sảy thai nha…...” Những lời trêu chọc của bạn bè hắn, làm vết thương lòng cô cả đời không khép lại được.
Những lời nói này, cô lại nghe quá mức rõ ràng…..
Thân thể hắn cứng lại như hóa thạch, sắc mặt trắng bạch đến trong suốt…
Một trận chiến cuối cùng….đây là một trận chiến cuối cùng …vì sao lại khó kiên trì đến như thế?...
......
Khi hắn gần như muốn dẹp bỏ sự kiên trì, thì cô đã đứng dậy, nhẹ nhàng bước ra khỏi thế giới của hắn mà không một lần quay đầu.
Nhìn theo bóng dáng quyết liệt của cô, hắn biết…ở thành phố X không còn có người nào đáng giá cho hắn lưu luyến nữa…
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi.
“Danh dự bị chà đạp.” Nhược Hàm cười khổ. “Lời đồn chị sảy thai đã lan tràn, cha chị tức giận đến muốn đứt mạch máu, mẹ nhỏ thề nhất định phải làm cho Hàn Thiếu Nghệ cưới chị. Đối với họ mà nói, chị em yêu nhau đã làm cho người ta gièm pha rồi, nếu bây giờ chị mang thai mà còn bị vứt bỏ, có con ngoài giá thú sẽ bị sục chết… Khi mẹ nhỏ đi cầu xin anh ấy thì anh ấy đã bỏ đi khỏi thành phố X rồi.”
“Nếu khi đó…..tìm được anh ấy và anh ấy đồng ý gánh trách nhiệm, chị sẽ đổng ý sao?” Hỏi như vậy, nhưng quả thật là tôi đã biết câu trả lời.
Quả nhiên, cô ấy lắc đầu.
“Tình yêu là một thứ tình cảm rất khó nói, chị còn nhớ rất rõ…. Khi anh ấy đùa cợt nói cho chị biết, quan hệ của bọn chị trong lúc đó chỉ là mục đích trả thù của anh ấy mà thôi. Khi đó, với chị mà nói, tình yêu đã bị gió thổi tan tành, không nhìn thấy hình dáng được nữa.”






Cảm ơn anh!
Cô ấy dựa vào trên vai của tôi, chúng tôi ngồi dưới bầu trời đêm lại hàn huyên thêm chốc lát……Từ từ, cô ấy khá mệt vì cơn say đã thấm vào người.
Trong cơn gió thổi nhẹ, xung quanh phiêu đãng mùi hương thơm của rượu.
“Em biết không? Trên đời này, người làm chị áy náy nhất chính là anh trai của chị.” Tiếng của cô ấy rất nhẹ, nước mắt lại rơi xuống hai má. “Năm đó, cha chị kiên quyết bắt chị phá thai. Cho dù có chết đi chăng nữa chị cũng không muốn bỏ đi Tiểu Già. Chị rất lo lắng, lúc đó chỉ có anh trai ở trước mặt mọi người bảo vệ chị. Anh trai hứa với cha, anh ấy sẽ lập tức kết hôn với bạn gái, sau khi chị sinh đứa bé sẽ lập tức nhận nuôi …làm cho chuyện này trở thành bí mật, bảo toàn danh dự của Thôi gia.”
“Năm đó Hải Kỳ chỉ mới vừa 23 tuổi thôi…. Tuổẻ như vậy, làm sao biết xây dựng gia đình? Nhược Hàm, mày có người anh trai vĩ đại nhất thế giới….”
Mỗi một động tác, anh đều rất nhẹ nhàng, sợ đánh thức cô ấy.
“Sao lại thế này?” Anh nhỏ giọng hỏi tôi, hỏi rất nhẹ rất chậm.
Tôi quan sát anh, không thể trả lời, không có cách nào khác để trả lời. “Hải Kỳ…...” Cảm xúc của tôi trong chuyện quá khứ chưa bình phục lại, tôi đường đột cầm lấy bàn tay Hải Kỳ, ngẩng đầu nhìn anh. “Cảm ơn anh…….” Cảm ơn anh, vẫn vô tư bảo vệ em gái của mình như vậy.
“Cảm ơn tôi về chuyện gì?” Anh bật cười, nụ cười ấm áp càng tăng thêm vài phần phong thái.
“Cảm ơn…..” Ý nghĩ của tôi trống rỗng, không biết phải nói gì. “……Ở bên Pháp đã chăm sóc tôi…..”
“Cho tôi xin đi, còn nói chuyện này nữa…...” Anh tự nhiên không cười nữa, lắc đầu vỗ vỗ đầu tôi. “Đi thôi, tôi đưa cô về nhà.” Đã nhiều ngày qua vì có mối quan hệ với Nhược Hàm, tôi cũng đã gặp anh mấy lần…đã cảm thấy quen thuộc.
Khi anh xoay người, chuẩn bị mở cửa xe giúp
“Thôi Hải Kỳ!” Tôi ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau, anh chấn động.
“Cảm ơn anh!...cảm ơn anh!... xin cảm ơn anh!......” Rất nhiều tiếng cảm ơn nghẹn ngào…
Trong đêm yên tĩnh, nước mắ