XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

t của tôi làm trái tim anh đập nhanh.
......
Một lúc lâu sau khi tôi ngừng khóc, buông lỏng anh ra, anh mới nhẹ giọng hỏi. “Có tâm sự à?”
Tôi lắc đầu…
Không phải là tâm sự, chỉ cảm thấy tâm tình của mình thật nặng nề…
Tôi không nói, anh cũng không mở miệng hỏi nữa.
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Duyên phận là một loại chuyện trời sinh sao sẽ thành như vậy…
Ngày hôm sau là một ngày cuối tuần, tôi và Hải Kỳ không hẹn mà gặp lại.
“Ở đây nè.” Tôi vừa đẩy cánh cửa quán cơm Tây thì Gianh Mạnh Kì đang dựa vào cửa sổ ngo
“Ngại ghê, đường kẹt xe dữ quá nên mình tới trễ hơn 10 phút rồi.” Tôi đi nhanh lại gần, chưa ngồi vào chỗ của mình, thì bàn bên cạnh đã thu hút ánh mắt của tôi.
Là Hải Kỳ… ngồi đối diện với anh còn có một người phụ nữ gần 30 tuổi, búi một búi tóc kiểu cũ, vóc dáng cũng khá, nước da bánh mật có vẻ như ở gần vùng biển, mặc trang phục màu bạc, trên mặt đeo một cái kính màu đen, giấu sau gọng kính là một đôi mắt sắc sảo, điển hình một mẫu người tri thức cao cấp.
Hai người đều không có nói chuyện chỉ im lặng ăn bữa tối.
Vẻ mặt của Hải Kỳ có chút mất tự nhiên, liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra đây là buổi hẹn xem mặt.
Anh cúi đầu nên không nhìn thấy tôi.
“Không sao cả, Đại Đồng còn chưa tới.” Giang Mạnh Kì nở nụ cười như xưa. “Uống nước gì?” Là tôi đa nghi sao? Tôi cảm thấy nụ cười của anh ta giống như nghĩ một đằng làm một nẻo.
Nước uống của tôi đã mang ra khá lâu, nhưng Đại Đồng vẫn chưa tới. Vì thế Gianh Mạnh Kì gọi điện thoại cho cô ấy. “Y Y đã đến đây rồi, em còn bao lâu nữa thì đến?” Đáng lẽ là giọng nói chứa đầy kiên nhẫn nhưng không biết Đại Đồng nói gì mà sau đó sắc mặt Giang Mạnh Kì biến đổi, âm điệu đè nén, ảo não. “Có phải em cố ý không? Đầu của em rốt cuộc suy nghĩ cái gì?....Anh làm cái gì chưa tốt, làm cho em không yên tâm như vậy?.....Còn nói không muốn kết hôn?...Em đủ rồi…..”
“Rầm” một tiếng, Giang Mạnh Kì đập điện thoại thật mạnh trong tay, tiếng đập vang lớn đến nỗi vài bàn gần đó mọi người đều xoay lại nhìn.
Hải Kỳ cũng nghe tiếng vang đó mà ngước mắt, thấy được bàn của tôi, anh sửng sốt, sau đó lịch sự nhìn tôi mỉm cười. Tôi thấy vẻ mặt của anh có chút mất tự nhiên.
“Đại Đồng làm sao vậy?” Không nhìn Hải Kỳ nữa, tôi đang tập trung chú ý vào câu chuyện của bạn mình, cẩn thận hỏi.
“Cô ấy muốn hủy bỏ hôn lễ.” Sắc mặt Giang Mạnh Kì thật ảm đạm. “Tôi không biết cô ấy không yên lòng cái gì? Không muốn đám cưới, có thai cũng không muốn nói cho tôi biết. Cô ấy rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?” Giang Mạnh Kì tức giận đập xuống bàn vài cái…
Lại có thêm nhiều ánh mắt chú ý nhìn lại đây, trong đó bao gồm cả sự lo lắng của Hải Kỳ.
“Có thai?.......” Không rảnh quan tâm đến ánh mắt của người khác, chúng tôi nhìn rất giống như đôi nam nữ đang nói chuyện chia tay. Nghe tin tức như thế, tôi đã cắn nhầm vào lưỡi mình.
“Ngay cả cậu cũng không biết?” Giang Mạnh Kì cười khổ. “Xem ra não cô ấy chậm phát triển, cô ấy muốn hợp tác cho chúng ta. Cô ấy cho rằng, cậu khác với bốn năm trước đây, bây giờ cậu sẽ dễ dàng tiếp nhận tôi hơn.”
Tác hợp? Tôi bị hai chữ này tức thời dọa đến ngây người, Đại Đồng đang đùa cái gì vậy?....
“Cuối hai tuần trước, ở trong toilet tôi vô tình phát hiện được trong thùng đựng giấy vệ sinh có thấy một que thử thai, có hai gạch đỏ nổi lên. Tôi vẫn nghĩ cô ấy sẽ cho tôi một tin vui, cho nên tôi phối hợp, chờ cho cô ấy tự thông báo cho tôi biết…Không nghĩ đến đợi hoài đợi mãi….đợi đến kết cục này.” Ánh mắt Giang Mạnh Kì u tối đến cực điểm.
“Có phải có…vấn đề gì hay không?” Tôi hỏi thật thận trọng
“Cô ấy cảm thấy tôi còn yêu cậu, cho nên muốn tác hợp cho chúng ta.” Giang Mạnh Kì nói thẳng thắng không hề nề hà chuyện gì.
“Không…không…….thể…..nào….chuyện….đó…..cậu…..đối….với mình…..còn…..sao?” Tuy rằng không thể chấp nhận cách làm của Đại Đồng, nhưng tôi hiểu được, có đôi khi càng quý trọng một người nào đó thì càng để ý xem tình yêu người đó dành cho mình có phải là 100% hay không!
Giang Mạnh Kì không nghĩ tôi sẽ hỏi như vậy, cậu ta im lặng.
Lúc tôi nghĩ anh ta sẽ không trả lời thì anh ta lẳng lặng nói. “Nếu nói những cảm xúc đã chết sạch sẽ thì là gạt người. Nhưng cái tên Đồng Tử Y này, tôi đã chôn ở một nơi thật sâu trong ký ức. Bởi vì trong ký ức có thương tích đau đớn, cho nên tôi sẽ không động vào nữa. Với cô ấy thì khác, cô ấy là người sống động trong hiện tại, là cả hai chúng tôi quý trọng lẫn nhau.”
“Còn nhớ bốn năm trước đây tôi từng khuyên qua cậu, tại sao lại muốn cố chấp yêu một người như vậy? Y Y, tình yêu của tôi đối với cậu không có cố chấp. Nhưng ngược lại, tôi theo đuổi hạnh phúc thật sự cố chấp. Tôi hi vọng có một gia đình hòa thuận, cho nên tôi đối với hạnh phúc sẽ không buông tay.”
Nghe Giang Mạnh Kì nói xong, tôi kinh ngạc ngẩn người…..Bởi vì trong ký ức có vết dấu thương tích, cho nên vĩnh viễn đem người mình yêu chôn sâu ở trong lòng, nơi không thể chạm tới được. Đối với hạnh phúc phải cố chấp theo đuổi…..Tôi cũng nên như vậy thôi…..