Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.
((&_&))
“Tôi sẽ nghĩ biện pháp, nhất định ngày mai sẽ khiến cho cô ấy thanh thản làm cô dâu…”
“Cảm ơn.” Anh ta im lặng, cười khổ.
“Giang Mạnh Kì…..chuyện trước kia…..mình xin lỗi.”
Lần đầu tiên phát giác ra, người đàn ông này đã từng thật sự rất yêu tôi.
Diễn giả làm thật [thượng'>
Giữa lúc hai người đang im lặng thì đối thoại của bàn bên cạnh từ trong không khí mơ hồ truyền đến.
“Anh Thôi, xin hỏi trước kia hôn nhân của anh tồn tại được bao lâu?” Tiếng nói của người phụ nữ kia không dịu dàng, hỏi chuyện cũng không chút khách sáo.
“Khoảng hai năm.”
“Chuyện gì làm cho hôn nhân của anh thất bại? Là lỗi của bên nữ hay lỗi của bên nam?” Câu hỏi rất sắc bén.
Hải Kỳ chỉ cười mà không nói gì….Dĩ nhiên đề tài này chỉ có một mình người phụ nữ đó độc diễn…..
“Còn nữa, anh Thôi…..anh có nghĩ đến đem quyền nuôi nấng đứa con trả lại cho người vợ trước không? Dù sao cô ấy cũng phải có nghĩa vụ chăm sóc đứa con…” Người phụ nữ sắc sảo đưa ra nhiều vấn đề, mỗi một vấn đề đưa ra càng lúc càng khó chống đỡ hơn. Ví dụ như, phải trả bao nhiêu tiền trợ cấp nuôi dưỡng cho vợ trước, bỏ bao nhiêu tiền vào quỹ tiết kiệm giáo dục* cho đứa con, đem đứa con gởi vào trường nội trú…..Tôi nghe cứ như hát dành cho hôn lễ “tèng, teng, teng, teng” vang lên…dĩ nhiên nụ cười của Hải Kỳ càng ngày càng mất tự nhiên, cứng ngắc đến sắp đông cứng. (*quỹ tiết kiệm này giống như bỏ ống heo cho đến khi đứa con 18 tuổi lấy tiền đó đi học ĐH mà không cần đóng thuế, bên VN ta hình như chưa thấy phát triển rộng rãi hình thức này)
“Ầm” một tiếng, tôi buông ly nước trái cây thật mạnh xuống bàn.
Tôi muốn cứu anh từ trong tay “nữ ma đầu” này ra!
Tôi đi tới đứng bên cạnh bọn họ, cho đến khi Hải Kỳ nhìn tôi ngạc nhiên. “Y Y…”
Anh vừa mới mở miệng, tôi đã cúi mặt xuống ngắt lời anh. “Chuyện này là sao đây? Muốn trả thù em hả?”
Hải Kỳ ngơ ngẩn cả người, dĩ nhiên là không hiểu rõ ý của tôi đang nói gì, trong lúc anh đang sững sờ, tôi đã ngồi xuống bên chiếc ghế gần anh, ôm lấy cánh tay anh, trề đôi môi khêu gợi trên cái miệng nhỏ nhắn hỏi. “Tại vì em đi ăn cơm với một người khác dễ nhìn hơn một tí, thì anh đã tìm bà già này báo thù em sao? Muốn chọc giận em ư?”
Sắc mặt già nua của người phụ nữ đối diện sa sầm xuống. “Anh Thôi, anh có thể giải thích chuyện này không?”
Tôi cười híp mắt, ôm cánh tay anh chặt thêm. “Để tôi giải thích đi…. Chị gái à, đừng quá ngạc nhiên như vậy, cửa hàng không quá lớn lại có một người đàn ông đáng ghét đứng gác ngoài cửa, tôi là cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp không gì sánh được, lại coi trọng thể diện…sẽ không lao vào “bác gái” mà cắn loạn xạ đâu.”
“Cô…..” Bác gái này bị chọc tức rồi…
“Cô cái gì mà cô!” Muốn so sức mạnh với Đồng Tư Y tôi sao? “Ai dám giật bạn trai của tôi, bà cô này giết hết!” Giọng điệu của tôi thật ác.
Tôi dựa vào trước ngực đang rầu rĩ phập phồng của Hải Kỳ, dĩ nhiên là anh đang cố gắng kiềm chế tiếng cười to.
Hải Kỳ không cười nhưng Giang Mạnh Kì đã cười lớn tiếng đến giống như đang “lên ti
ng ủng hộ” tôi…
Phát điên đi, phát điên đi! Vẻ mặt tôi đắc ý nhưng nụ cười lạnh như đá.
Tôi nhất định phải phế bỏ bà già này mới được, bộ dạng cô ta giống như nữ vương đang phát cho Hải Kỳ một cơ hội và anh phải cảm ơn đến rơi nước mắt vậy.
“Y Y, đừng đùa.” Cuối cùng Hải Kỳ vẫn lên tiếng ngăn lại rồi cười nhẹ nhàng giải thích với ‘bác gái’. “Ngại quá, cô Vương…. Bạn tôi…có chút tuỳ hứng…..”
“Không phải tuỳ hứng, là em ghen! Được không?” Tôi khó chịu ngạo nghễ nói tiếp. “Tại sao anh lại tìm một bà già xấu xí như vậy đến chọc tức em? Thật đáng kinh thường, muốn tìm cũng phải tìm một người cho xứng đáng một chút.” Bàn bên kia truyền đến tiếng cười của Giang Mạnh Kì, còn khoé môi cứng ngắc của Hải Kỳ cũng rung lên một chút.
Vị “bác gái” đã tức giận đến đỉnh đầu muốn bốc khói.
“Bác gái” đứng lên, khuôn mặt đã không đẹp giờ càng thêm dữ tợn, hung hãn chỉ tay vào Hải Kỳ nói “Đồ xấu xa.”.
Hải Kỳ cứng ngắc tiếp nhận lời lên án của cô ta, không có giải thích gì, gián tiếp thừa nhận tôi là bạn gái của anh.
Tôi nén cười, xấu xa không phải là Hải Kỳ mà là tôi, vì đã làm cho vị “bác gái” này sống đến 30 tuổi còn phải bị thất tình.
“Bác gái phải đi sao?” Ở xung quang đã có nhiều ánh mắt chú ý, nếu anh giải thích thì tôi sẽ ngừng trò đùa này lại. Bây giờ người khó kìm cương ngựa lại là tôi. Tôi giang tay như chào đón người mua hàng. “Trả tiền đã! Trả tiền đã! AA Dừng lại trả tiền rồi mới được đi.”
Mặt vị “bác gái” kia xịu xuống tức giận khủng khiếp, trông càng đáng ghét. Ở bên kia Gianh Mạnh Kì đã cười chảy nước mắt, đến nổi cả người gập trên bàn.
Hải Kỳ nói nhanh. “Cô Vương, xin cô đi trước nhé, để tôi trả tiền… để tôi trả tiền !!!.....”
Vị “bác gái” cầm lấy túi xách, làm ra vẻ mặt là người biết thức thời.
“Tại sao anh muốn trả tiền chứ? Bữa cơm này nhìn đắt tiền quá…anh quý mến cô ta đến độ……” Tôi khó chịu làm ầm lên, đúng lúc một bàn tay ấm áp bịt kín miệng tôi lại, t