Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
à cô gái ngây thơ như mọi người lầm tưởng.”
Anh chấn động, kinh ngạc, ánh mắt nhìn thẳng tôi, nhất thời không tiêu hoá nổi tin tức này.
Sau khi nhìn khuôn mặt anh khó coi như vậy, tôi có chút tổn thương….xem ra Bắc Bắc trước kia nói tôi giấu chuyện kết hôn là đúng.
Nhưng tôi không hối hận khi nói cho Hải Kỳ biết.
Bởi vì tôi biết, nếu tôi và Hải Kỳ kết giao, tôi sẽ lấy lòng thành ra đối đãi. Lấy kết hôn làm điều kiện trước tiên để thành lập mối quan hệ, cho nên tôi không hi vọng lừa gạt bất kỳ thứ gì.
Tuy nhiên ánh mắt kinh ngạc của anh vẫn làm cho tôi khó chịu. “Hắc… hắc .. lời đề nghị kết giao của chúng ta… coi như chưa nói gì đi ….” Tôi hiểu, không phải người đàn ông nào cũng đều chấp nhận việc đó. Tương lai còn có nhiều cơ hội kết hôn khác tốt hơn.
Giữa lúc tôi xoay người, anh kéo tôi lại….Là bàn tay ấm áp kéo tay tôi lại, truyền hơi ấm cuồn cuồn qua cho tôi.
“Nếu cô thấy chúng ta chênh lệch nhau 7 tuổi không có vấn đề thì chúng ta chính thức kết giao, được không?” Vẻ mặt của anh rất chân thành.
Tôi ngập ngừng sau đó rụt rè hỏi. “Tôi từng kết hôn….thật sự không sao chứ?”
Anh cười, nụ cười ấm áp nở rộ. “Trước khi kết hôn, tôi từng có bạn gái, chúng tôi quen nhau hai năm, sống chung với nhau và đã có quan hệ….Cô chấp nhận không?”
“Chuyện này có gì đâu mà không tiếp nhận được?” Tôi kinh ngạc, quan niệm của anh thật kì lạ. Bây giờ ở Trung Quốc nam nữ yêu nhau, sống cùng nhau là chuyện bình thường, huống chi anh ở một đất nước cởi mở như Pháp, trai gái yêu nhau mà không quan hệ mới là việc lạ.
“Vì vậy chuyện kết hôn trước kia của cô, tại sao tôi không thể tiếp nhận được?” Anh cười thật ấm áp, hết sức ấm áp nói. “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, thật lòng yêu một người là có tội. Yêu một người, muốn cùng người đó kết hôn là việc bình thường. Chuyện bình thường như vậy, làm sao có thể thành trở ngại cho tình yêu tiếp theo?”
“Hải Kỳ…...” Tôi thật sự cảm động.
Thật là một người đàn ông khoan dung như biển cả….Dưới ngọn đèn đường, tôi ngả đầu vào vòng tay ôm ấp của anh.
An tâm…..Ấm áp….
Cuốn sáu « Tình yêu »
Tiết tử
Khi đôi mắt sâu thăm thẳm của anh dừng lại ở trên người tôi, hơi thở của tôi vẫn dồn dập như trước. Khi không nhìn thấy anh, tôi buồn bã nhớ nhung không thể diễn tả được.
Chân tướng sự thật từng màn từng màn một được vạch trần…Đau lòng không thể nào tả xiết, nỗi đau sau cao hơn nỗi đau trước.
Cả bầu trời và cả mái nhà làm bằng kính để ngắm sao kia cũng đau lòng mà rơi nước mắt cùng tôi.
Anh ngồi dậy vuốt vuốt mái tóc ngắn của tôi nói. “Trước khi đi công tác, anh muốn gặp em.” Mang theo dày đặc ý yêu thương, anh nhẹ giọng phản kháng.
“Vậy sao anh không gọi điện thoại cho em sớm?” Nếu biết anh đang đợi ở nhà, tôi sẽ không đi hát Karaoke.
“Ngày mai Đồng Hoa kết hôn, anh đoán các em có rất nhiều hoạt động, hối thúc em về nhà có vẻ không hay lắm.” Anh cười đến nhạt nhẽo cũng lại rất dịu dàng.
“Mai mốt không được như thế nữa! Anh làm vậy em thật sự không thoải mái.” Miệng của tôi chu ra, nghĩ tới năm giờ sáng ngày mai anh phải đi ra sân bay, nhưng lại chờ tôi mà không đi nghỉ sớm, trong lòng thật không thoải mái tí nà
“Hình như anh……làm cho em có cảm giác như vậy….” Tiếng anh nói kèm theo khổ sở nhưng giọng nói vẫn dịu dàng mềm mại giống như dòng suối đang chảy róc rách.
Quả thật từ sau khi tôi từ Hàn Quốc trở về, anh chú ý rất nhiều đến tôi.
“Em không phải là có ý này, em chỉ là đau lòng thôi.” Tôi trừng mắt nhìn anh. Thà anh cứ giống như xưa, đối với tôi thật nghiêm khắc, cũng đừng như bây giờ, ngay cả nghiêm khắc cũng quá cẩn thận.
Anh cười, một tiếng cười thư thái phát ra từ nội tâm vui vẻ.
“Gặp em rồi anh cũng an tâm, em mau đi ngủ sớm đi.” Anh kéo tôi đi về phòng rồi nói tiếp. “Ngày mai em phải làm phù dâu, sẽ mệt mỏi cả ngày đấy.”
“Ngày mai anh lên máy bay không được đọc báo, nhớ nhắm mắt lại nghỉ ngơi thêm, bằng không ánh mắt sẽ mệt mỏi khó coi lắm.” Tôi lải nhải như một bà cụ.
“Được.” Anh gật đầu dặn dò tôi. “Ngày mai nhớ bỏ nhiều tiền vào phong bì một chút, bỏ thêm phần của anh vào.” Đại Đồng còn chưa hết giận nên không có mời Bắc Bắc. ((&_&))
“Em biết rồi!” Haizz, quả thật tôi rất muốn cùng Bắc Bắc tham gia hôn lễ của Đại Đồng. Cô ấy đối với người từng yêu thầm như vậy thật đúng là dứt tình….Tuy nhiên, tôi nghĩ nếu tương lai Gianh Mạnh Kì đối xử tệ bạc với Đại Đồng, tôi cũng sẽ làm như vậy. Đây coi như là biểu hiện tình bạn của phái nữ.
Đứng trước cửa phòng tôi.
“Ngủ ngon.” Anh nhìn tôi nở nụ cười dịu dàng
“Ngủ ngon.” Tôi vẫy tay chào anh.
Hiện tại thật tốt, mỗi ngày vào buổi tối có thể cùng anh nói lời chúc ngủ ngon…Khi tôi xoay người vào phòng thì…
“Y Y à!” Anh gọi giật lại.
“Vâng?” Tôi quay đầu nhìn anh.
“Anh đi rồi, em phải nhớ ăn cơm ba bữa đúng giờ nhé!”
“Vâng.”
“Mấy ngày nay nhiệt độ bên ngoài không ổn định, ra đường phải nhớ mang áo khoác theo.”
“Vâng.”
“Còn có….” Một nụ hôn dừng giữa trán tôi….