Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
nhau đi xem phim chung, được không?”
“………….” Tôi khổ sở gật đầu. “Được.”
Có một số việc sớm hay muộn gì thì Bắc Bắc cũng nên biết.
“Vậy…. Y Y, cảm ơn em.” Hải Kỳ nói một tiếng cảm ơn, làm cho tôi cảm thấy anh sắp xếp như vậy cũng không có ý nghĩa đơn thuần.
......
Cúp điện thoại xong tôi xoay người, nhìn thấy Nhược Hàm còn đeo kính đen đang bận bịu đánh máy hỏi. “Nhược Hàm, buổi tối nay có việc gì không? Nếu không có việc gì…chúng ta bốn người đi….xem phim?”
“Được.” Nhược Hàm thuận miệng nói tiếp. “Dịch Bắc hẹn với em hả? Ngày hôm qua anh ấy gọi điện thoại cho chị, nói hôm nay chị không được cho em tăng ca, anh ấy muốn mang cho em một sự vui mừng kinh ngạc.”
Bắc Bắc….
“Xem ra tối nay tiết mục sẽ rất phong phú đây, Đồng Tử Y.” Tiếng nói âm trầm, lạnh lùng quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu tôi.
Tôi không thể tin, kinh hoảng ngẩng đầu nhìn….
Là Y Đằng Diệu!
m hồn không tiêu tan
Tiếng nói đó vẫn làm cho người ta không lạnh mà co rút, hung ác nham hiểm, chuẩn xác không hề sai lệch đi tí nào bắn thẳng về phía tôi. Thật là một “âm hồn không tiêu tan!” Tôi đã hoàn toàn bị năm chữ này sát thương nặng nề!
Mắt của tôi không một chút sợ hãi nhìn về phía Y Đằng Diệu, chỉ nghe tiếng “Bùm….bùm” phát nổ từ bốn ánh mắt đang giao chiến của chúng tôi.
“Ha ha, các vị đồng nghiệp! Trước tiên hãy bắt tay làm quen trước đã.” Ông chủ vỗ tay, trong văn phòng một đoàn người cũng đã bắt tay làm quen nhau.
Nhược Hàm cũng tháo mắt kính xuống, cung kính đứng dậy. Và cũng đồng thời phát hiện ra có một đôi mắt khác đang nhìn chằm chằm vào mình….cô ấy ngước mắt lên, toàn thân cứng đờ…
Sắc mặt Nhược Hàm bỗng nhiên tái nhợt, bởi vì ánh mắt Y Đằng Diệu muốn chiếm giữ tôi thật quá rõ ràng, ngoại trừ là người mù nếu không thì sẽ nhận ra ngay.
“Xin lỗi anh, Tổng giám đốc. Cô ấy chưa có nhiều kinh nghiệm, có lẽ sẽ không đảm nhiệm được. Tôi có thể giúp anh thông báo tuyển dụng một thư kí mới….”
“Đủ rồi! Bà già! Cô làm cái gì vậy, nơi này còn chưa tới phiên cô xen mồm vào.” Một tiếng khiển trách không nể nang được phun ra.
Những đồng nghiệp nam nữ xung quanh tôi bất mãn, thở một hơi lạnh toát. Ở trong mắt những đồng nghiệp nữ thì Nhược Hàm là một người chị em tốt, còn trong mắt những đồng nghiệp nam thì cô ấy như một vật báu muốn có cũng không được.
Nhược Hàm đương nhiên bị Y Đằng Diệu làm cho sợ hãi, ngơ ngác đứng ở đó, đôi mắt nhìn thẳng lộ ra vẻ bối rối khó nén được.
“Anh đủ rồi đó! Y Đằng Diệu, tên đầu heo này…..” Tôi không nhịn được tức giận đang chuẩn bị lớn tiếng mắng anh ta, thì “tên đầu heo” âm trầm này đã dùng bàn tay che kín đôi môi tôi lại, nắm lấy áo tôi nhấc bổng lên, sau đó thì anh ta đá một cái vào cánh cửa văn phòng tổng giám đốc ném tôi vào đó.
Cửa phòng khoá lại, sạch sẽ gọn gàng.
“Tổng giám đốc, xin anh thả Y Y ra!” Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa mạnh và tiếng nói bối rối của Thôi Nhược Hàm. “Nếu anh làm như vậy chúng tôi sẽ tố cáo anh....”
“Muốn đi tố cáo anh ta? Đến nói chuyện với tôi trước đi!” Thêm một tiếng nói lạnh lẽo cất lên phía sau…
“Buông ra!....Buông ra!” Tiếng kêu ngày càng xa, dĩ nhiên Nhược Hàm đã bị Hàn Thiếu Nghệ kéo đi rồi….
“Anh muốn làm gì?” Vừa rồi tôi bị Y Đằng Diệu thô lỗ xô ngã trên sofa, quần áo hơi xốc sếch. Tôi ngồi nhanh dậy, phủi thẳng quần áo làm cho mình nhìn không quá khó
“Mới có một người bạn trai mới à? Chắc là của bà già kia giới thiệu cho em hả?” Y Đằng Diệu tức giận nghiến răng nói, còn tôi thì cuối cùng cũng hiểu được vừa rồi Nhược Hàm đã bị biến thành vật hi sinh.
“Đồng Tử Y, có núi vàng em không chiếm mà chỉ lo ôm hòn đá nhỏ, tại sao không gặp lâu như vậy mà mắt em vẫn không sáng ra được?” Anh ta vòng tay qua ngực, chiếu ánh mắt tà nghễ, khinh thường nhìn vào tôi.
“Y Đằng Diệu! Mắt anh mới không sáng ra được! Không! Không phải! Là khiếu thẩm mỹ của anh có vấn đề! Mắt anh có tật không chữa được! Anh vô duyên vô cớ nhục mạ Nhược Hàm! Anh còn dám gọi chị ấy là bà già à?”
Cái tên đầu heo này thật sự bị cận nặng rồi! Ngay cả Bắc Bắc cũng nói nếu tôi dùng những từ ngữ khó nghe như vậy đối với mọi người trong trường hợp này, thì tuyệt đối không có người đàn ông nào dám để ý đến tôi. OK! Tôi thừa nhận lời tôi rất khó nghe, nhưng đối với tên đầu heo coi thường “sự thật”, thì đúng là muốn làm cho người ta tức đến hộc máu!
“Tại sao anh lại tìm tới đây làm phiền tôi? Anh làm ơn nhìn cho kĩ đi, tôi trông thật bình thường. Ở thành phố này có tới 13 triệu dân cũng có ít nhất 1 triệu người còn đẹp hơn tôi!” Tôi hét lên to tiếng, không để ý đến căn phòng có cách âm hiệu quả hay không.
“Tôi muốn người đẹp cỡ nào mà không có? Chỉ cần tôi nhìn vừa mắt, chỉ cần tôi muốn thì dù có là diễn viễn xinh đẹp đi chăng nữa cũng đứng cả đám trước mặt tôi.” Y Đằng Diệu cười nhạt nói.
“Vậy tại sao anh không buông tha tôi?” Tôi hét toáng lên như sư tử Hà Đông, ở trước mặt anh ta tôi không cần bận tâm hai chữ “hình tượng”, tốt nhất là dùng chiêu “ngườ