Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.
i điên” mới xứng!
Y Đằng Diệu cười lạnh lung. “Tôi đã nói từ trước với em rồi mà, tôi thích em….trí nhớ của em thật kém cỏi quá”
“Anh thích tôi?” Tôi thật sự thấy hoang đường đến tột độ. “Sao anh không nói thẳng ra rằng, sự thật anh muốn tôi như muốn một món đồ chơi mới mẻ mà thôi. Tại vì anh chiếm không được nên anh càng mong muốn chiếm lấy. Nếu sau này chiếm được thì anh sẽ đối xử như thế nào? Quăng ở một góc nhỏ tồi tệ nhất! Anh dám phủ nhận không?” Đối với Y Đằng Diệu, tôi vẫn biết mình là một “cô bé lọ lem”, cho nên sự thật này làm tôi không hiểu được.
“Dù có là một món đồ chơi mới mẻ thôi nhưng tôi không có từ bỏ. Nếu không chiếm được, tôi không biết món đồ chơi này mình có thể duy trì được bao lâu, cho nên tôi quả thật không thể phủ nhận.” Anh ta thừa nhận rõ ràng và đột nhiên cười lạnh nói. “Đây là chính là nguyên nhân tại sao tôi không thể để cho người khác cướp đi món đồ chơi, mà còn chưa tới tay tôi.”
Tôi thở một hơi lạnh ngắt, tôi chỉ hiểu…. chỉ hiểu được tính cách của anh ta chính là như vậy!
Bỗng nhiên một câu nói lạnh lẽo khó hiểu được ý nghĩa vang lên. “Đồng Tử Y, người bạn trai lần này của em lại giống anh ta ở những điểm nào?”
“Bệnh thần kinh, anh đang nói cái gì vậy?” Đúng là đầu óc bị thần kinh, quả thật không thể khai sáng!
“Bí mật của em tôi cũng chỉ mới biết được khi đến Trung Quốc thôi.” Anh ta hừ lạnh. “Em từ nhỏ đã yêu anh trai của mình, năm 18 tuổi dùng mọi biện pháp để gả cho anh ta, chỉ đổi được một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực. Trầm Dịch Bắc dùng mọi cách để che dấu sự thật mình là Gay, vì sợ xúc phạm đến em cho nên ngay khi kết hôn, anh ta chặt đứt liên lạc với người tình đã qua lại hơn một năm. Chỉ là giấy không gói được lửa, tình nhân của anh ta tìm đến tận cửa…..”
“Còn muốn tiếp tục kể hết ra không?” Anh ta khinh bỉ nói. “Thụ tinh nhân tạo, sảy thai….Đồng Tử Y, năm em 20 tuổi vì một người đàn ông mà sống như vậy, thật đúng là mất hết tôn nghiêm
Mặt của tôi từ từ biến sắc không còn chút máu.
Anh ta lấy ra một tập ảnh, từng tấm từng tấm một chầm chậm đưa tới trước mặt tôi. Sắc mặt tôi càng thêm trắng, kí ức mơ hồ quen thuộc cũng từ từ rõ ràng hiện ra trước mắt…
“Sau khi em đến Hàn Quốc không bao lâu, thì em đã quen người đàn ông này, nghe nói anh ta là hàng xóm của em. Được lắm! Ánh mắt anh ta nhìn rất ấm áp, rất giống một người….đáng tiếc, em chỉ qua lại có một tháng….”
“Người này là bạn trai thứ hai của em, gặp trong cửa hàng đàn dương cầm. Anh ta có ngón tay xinh đẹp lại thon dài, có thể là một bàn tay đánh dương cầm rất hay nhưng em chỉ kết giao có một tuần rồi chia tay. Có phải em nhận ra anh ta chỉ biết cầm dao, mà không có sở trường đánh đàn dương cầm?”
“Còn người bạn trai này, vóc dáng vô cùng giống người kia… Em quen anh ta cũng lâu nhất — tới 3 tháng, nhưng em chịu không nổi vì anh ta coi em như vật sở hữu!”
“Còn người này khi cười lớn lộ ra trên hai má cái lúm đồng tiền, em đã khen thật đẹp!”
“Còn người này…..”
“Đủ rồi!” Tôi lớn tiếng ngăn lại, tôi không thích nghe, không thích nghe! Thì ra……thì ra mọi chuyện là như vậy, mà ngay cả bản thân tôi cũng không nhận biết được. Tôi ở Hàn Quốc hết lần này tới lần khác động tâm yêu thích, chỉ vì những bộ phận giống nhau này thôi. Đây là sự thật hết sức hoang đường mà!
Tôi giống như một người trần truồng đứng giữa ngã tư đường, không có chỗ riêng tư nào được che đậy, trắng trợn phô ra mọi thứ làm cho người ta căm ph
“Y Đằng Diệu, tôi chán ghét anh, tôi hận chết anh!” Tôi chưa từng chán ghét, căm hận qua người nào như vậy.
Tôi dùng sức đẩy thân thể cao lớn của anh ta không ngừng, sử dụng cả tay chân đánh túi bụi. Không ngờ anh ta rất dễ dàng khống chế được, một tay kia của anh ta không một chút thương hoa tiếc ngọc bóp lấy cằm tôi, ngay cả răng của tôi cũng đều phát ra những tiếng kêu ken két. “Nói! Người đàn ông lần này có điểm nào giống Trầm Dịch Bắc? Tôi làm thế nào cũng không giống được, tôi thật sự rất hiếu kì!”
“Không có! Không có! Không có.” Tôi dùng sức giãy dụa, dùng sức phủ nhận.
“Đồng Tử Y, em có biết không? Hình như tôi đang…..ghen tị.” Tiếng của anh ta vừa lạnh lẽo vừa khinh bỉ, giống như dùng một con dao sắc bén cứa nào da thịt làm cho người ta dựng cả chân tóc. “Đồng Tử Y! Em đoán xem! Nếu Trầm Dịch Bắc không phải là Gay, thì tôi sẽ ngồi yên mà không đi giết chết anh ta ư?”
Trong lòng tôi kinh hãi, kinh hãi tột độ đến toát mồ hôi lạnh.
Bắc Bắc không phải Gay! Không ai được quyền vũ nhục anh ấy!
Kì lạ thay! Tiếng nói phẫn nộ như vậy mà tôi lại chỉ dám hết lần này sang lần khác rống lớn ở trong lòng, không dám thốt ra miệng phản bác.
Quan hệ tay ba [thượng'>
Hai nắm tay bên mạn sườn của tôi đã trắng bệch và thủ sẵn thế tiến công. Không biết vì sao toàn thân tôi lại trào ra một sức mạnh không thể nào ngăn cản nổi, tôi dùng sức đẩy anh ta ra, kiêu hãnh đứng lên, nghiêm nghị nhìn anh ta gằn từng chữ “Y — Đằng — Diệu, anh nghe cho rõ đây! Tôi mặc kệ trước đây anh đã