XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341244

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.

ới luyện công được một nửa, hắn nhìn thấy nương càng ngày càng chạy xa trong màn mưa, tựa hồ không hề lưu luyến gì.
Nghe vậy, lòng nàng đau xót, “Thực xin lỗi đã khiến ngươi lo lắng, Lãng nhi. Nhưng ngươi phải tin tưởng nương, về sau vĩnh viễn sẽ không bỏ lại ngươi, vĩnh viễn không.”
Nàng không nên thương tâm tuyệt vọng nữa, cũng không nên để lộ ra trước mặt hài tử.
Có lần, khi Lãng nhi mới được hai tuổi, nàng sốt cao đến hôn mê. Trong mơ mơ màng màng, nàng không ăn không uống bất kỳ thứ gì, chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi tới cực điểm, trong lòng thực hy vọng cứ như vậy mà ngủ, không tỉnh lại nữa.
Thật là quá mệt mỏi. Khi đó, trong bóng tối nhưng nàng lại cảm thấy vô cùng an tâm.
Lãng nhi sợ tới mức cả ngày lẫn đêm ôm nàng không chịu buông tay. Nàng không hề hay biết, chỉ thì thào nói, “Nhân sinh khổ đoản, không bằng trở lại, không bằng trở lại.”
Sau đó lại bất tỉnh nhân sự. Trường Lan liên tục đút thuốc vào, nàng lại phun ra, Lãng nhi oa oa khóc lớn, “Nương, ngươi không được bỏ lại Lãng nhi. Nương! Nương!”
Tiếng khóc kia thu vào tâm nàng, làm chậm bước nàng đến thế giới ngủ say kia. Rốt cục, cũng tỉnh lại, “Lãng nhi!” Nàng đau lòng nhìn tiểu tử hai mắt đỏ hoe kia, nhãn tình nàng cũng nóng lên.
Hóa ra nữ nhân khi làm mẫu thân đều dũng cảm hơn so với bình thường.
Có lẽ chuyện này có ảnh hưởng quá lớn đối với Lãng nhi nên cho tới giờ, hắn vẫn còn sợ vào một lúc nào đó hắn không chú ý, nàng sẽ bỏ lại hắn.
Ôm nhi tử, Kỳ An thả chậm cước bộ, cẩn thận che mưa cho hắn. Nghĩ tới người đi bên cạnh, trong lòng lại cảm thấy bất lực.
Vì không biết rõ là có chuyện gì nên đối với việc hắn thình lình xuất hiện, nàng và Trường Khanh đều vô cùng cảnh giác, mà Lãng nhi lại không nhìn ra sự bất hợp lý trong đó, tựa hồ rất ưa thích hắn, chào đón hắn vào cửa.
Khi Trường Lan trở về, nàng sửng sốt thật lâu, nhìn kỹ nàng, lại nhìn sang Lãng nhi, cuối cùng, hỏi Trường Khanh, “Ngươi nói nam nhân này là tiểu thư đưa về?”
Trường Khanh cũng như chưa kịp phục hồi tinh thần, gật gật đầu, rồi lại lắc đầu, “Đi theo tiểu thư về, nhưng là do tiểu thiếu gia đưa vào nhà.”
Trường Lan nhìn sang Lãng nhi, Lãng nhi lập tức mở to đôi mắt vô tội nhìn nàng, “Trường Lan di, người giận Lãng nhi sao?”
Sắc mặt Trường Lan lập tức thay đổi, tươi cười dịu dàng, “Không có, tiểu thiếu gia làm rất tốt!” quay sang đánh giá Hiên Viên Sam vài lần, nàng miễn cưỡng gật đầu, “Ít nhất thì cũng có sắc đẹp thay cơm.”
Sắc mặt Hiên Viên Sam cũng thay đổi, tối sầm lại, nhưng vẫn ẩn nhẫn để Trường Lan nhìn tới nhìn lui, tới khi nàng quay lưng về phía Lãng nhi, sắc mặt âm trầm nhưng ngữ khí lại chứa đựng vui sướng, “Trường Khanh, đưa khách của tiểu thiếu gia về phòng đi, phải chiêu đãi cho tốt.” Hai chữ cuối cùng rõ ràng là kéo dài ra.
Hiên Viên Sam quay đầu nhìn Kỳ An, “Ngươi còn chưa nói cho ta biết, tại sao ngươi lại ở đây? Là vì hài tử sao?”
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Lãng nhi, hắn đã biết đây không phải là hài tử của Hiên Viên Ký, khuôn mặt đó trông giống một người hoàn toàn khác.
Không nén được nghi vấn trong lòng, hắn lại càng thêm bất an lo lắng.
Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, Lãng nhi rõ ràng cũng cảm giác được không khí lạ lùng này, hắn nghi hoặc nhìn bên này, lại trừng trừng nhìn sang chỗ khác. Cuối cùng hắn ôm lấy cổ Kỳ An, bất an kêu lên, “Nương!”
Kỳ An cúi đầu nhìn hắn cười, sắc mặt bình tĩnh.
Hiên Viên Sam nhìn Lãng nhi một cái, mấp máy môi, “Ngày mai, ngày mai ta phải biết đáp án.” Sau đó, sải bước tiêu sái đi ra cửa.
Cũng không biết Trường Khanh đối đãi với hắn thế nào, dù sao ngày hôm sau, cả hai người đều một bộ dáng tả tơi. Kỳ An nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn dật phi phàm kia đầy những vết bầm xanh tím, cực kỳ thê thảm thì chỉ trực cười, nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt thâm trầm đó, lại nhịn xuống.
Từ sau đó, Hiên Viên Sam không rời khỏi nàng một khắc, rất có tư thái của kẻ không đạt được mục đích nhất định không bỏ qua.
Kỳ An không thể nhịn được nữa, “Người kia, chúng ta vốn chỉ là bèo nước gặp nhau, ta không hỏi lai lịch của ngươi, sao ngươi cứ nằng nặc hỏi quá khứ của ta? Việc này liên quan gì tới ngươi?”
Hiên Viên Sam nhìn nàng, đôi mắt đen sáng lên, “Là Hiên Viên Sam. Chúng ta không phải là bèo nước gặp nhau, đây là lần thứ hai ta gặp ngươi. Ta mến ngươi, cho nên giữa chúng ta có liên quan.”
Kỳ An hít sâu một hơi, “Đáng tiếc, ta không mến ngươi.”
Đồ ngốc, nếu ngu xuẩn cho đi chân tình, sẽ chỉ đổi lại mình đầy thương tích.
Sau đó nàng không nhìn hắn. Hắn giữ chặt nàng, nàng liền nhắm mắt lại. Dù sao hắn cũng vĩnh viễn không thể nói nên lời.
Sau khi dùng xong cơm chiều, Kỳ An nhanh chóng trở về phòng. Hiên Viên Sam đứng ngoài cửa, nhìn lên bầu trời đầy những vì tinh tú, lấp lánh, lóe lên giữa không trung như đang nói chuyện.
Hắn cũng như lâm vào suy nghĩ sâu xa.
Mãi đến khi ánh sao mờ dần, trời tối đen, rồi lại dần sáng.
“Kẹt!” Cửa nhẹ nhàng mở, Hiên Viên Sam mở to mắt.
Lãng nhi đang đứng trước mặt, ngửa đầu nhìn hắn.
Hắn cư