Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341279

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1279 lượt.

cẩn thận, giữ gìn bản thân thật tốt.
Chiến Liệt mở to đôi phượng nhãn, ánh mắt mông lung, lắng tai lặng nghe nàng nói, nghi hoặc một lúc mới hỏi nàng “Ngươi cũng chán ghét ta sao?”
Kì An hừ một tiếng, có chút tự giễu: “ Phải, ta ghét ngươi, vô cùng chán ghét ngươi. Là ta ngu ngốc. Thời khắc ngã xuống vực sâu, nhất thời hoảng loạn, cư nhiên lại đi cứu vớt một ác ma như ngươi. Ngay cả tâm trí đều bất trị. Chiến Liệt, nếu ngươi muốn mạng của ta, hãy động thủ đi. Nếu ngươi còn nhớ rằng chúng ta hiện còn ở chung, một tháng sau mắt ngươi sẽ khỏi. Tới lúc đó phải phóng ta rời đi.”
Chiến Liệt tuy rằng đơn thuần, nhưng cũng không phải ngốc. Hắn ảo não buông nàng ra, hàng mi rũ xuống “Ngươi không sợ hiện tại ta đáp ứng ngươi, chờ ngươi chữa xong mắt cho ta lại đổi ý sao?”
“Ta khinh thường kẻ bội nghĩa, lòng vòng tính kế tới lui với người khác. Nhân sinh trên đời đã đủ muốn vất vả, sinh tồn được trên thế gian này không phải điều dễ dàng. Chẳng lẽ còn muốn bức nhau tới bước đường cùng? Ngươi nếu đáp ứng ta thì điều đó đương nhiên rất tốt. Còn nếu muốn đổi ý nuốt lời, thì đành oán số phận của ta là vậy. Dù sao nhân sinh trên đời cuối cùng cũng lìa đời mà thôi. Cũng chẳng có gì là đau khổ.”
Chiến Liệt kinh ngạc. Phải đến nửa ngày mới cười được, áp sát vào mặt nàng “Kì An, suy nghĩ của ngươi thật kì quái. Nhưng là ta nghe qua, lại thấy vui vẻ. Kì An, ngươi không cần ghét ta như vậy được không? Nói cho ta biết, phải làm thế nào, ngươi mới có thể không chán ghét ta? Ta sẽ nghe ngươi.”
“Thật sao?” Kì An một bên trốn khỏi cái nhìn chằm chằm của hắn, đồng thời hỏi lại.
“Phải!”
“Tốt lắm!” Kì An hai tay ôm chặt lấy cái đầu không an phận của hắn, “Được. Ngươi đứng yên đấy, cho ta đánh một chút rồi nói tiếp.”
“Đánh ta?” Hắn tựa hồ có chút ngạc nhiên.
“Phải. Ngươi nói sẽ nghe lời ta. Hiện tại liền chứng minh đi.”
Chiến Liệt liền buông tay. Kỳ An mặc áo khoác, nhảy xuống giường, nắm lấy then cửa đánh xuống.
“Không được vận công, không được trốn tránh.” Câu nói đầu tiên vừa dứt, người nào đó liền ngừng động tác.
Kì An xuống tay chừng rất mạnh, mỗi lần đều để lại trên người hắn một vết hồng ngâm thật sâu.
“Cái này là ngươi độc ác, động chút là giết người”
“Cái này là ngươi tùy tiện, mở miệng là đem người thành phân bón thúc”
“Cái này là ngươi không hiểu thị phi, coi thường tính mạng nhân sinh”
……………
Kì An một bên vừa đánh vừa mắng. Chiến Liệt quả nhiên vẫn không nhúc nhích.
Đánh người cũng tiêu hao khá nhiều sức lực. Kì An mệt mỏi hớp lấy từng miếng không khí. Miệng khô khốc. Chiến Liệt sờ soạng đem tới siêu nước trên bàn đem tới trước mặt nàng, “Kì An, ngươi uống chén nước đã rồi đánh tiếp. Nhưng là cái chén bị ta ném ra bên ngoài, ngươi có muốn ta sai người đem cái khác tới không?”
Kì An nhụt chí hướng giường ngồi xuống, nắm lên siêu nước mà uống. Nhìn đi nhìn lại Chiến Liệt, quần áo đã sớm rách nát, trên thân mình còn lằn rõ vết roi. Cũng là không có đủ nhẫn tâm xuống tay tiếp nữa.
“Đem ghế ngồi xuống đây”
Chiến Liệt chuyển ghế lại, vừa mới ngồi xuống liền nhảy dựng lên. Sau đó mới hướng phía này, cẩn thận nghe ngóng rồi mới dám ngồi xuống.
Thầm nghĩ vừa rồi, đánh mấy cái vào mông hắn, Kì An thấy có chút buồn cười.
“Chiến Liệt, có thể nói cho ta biết, vì sao ngươi lại thích đem người làm thành phân bón thúc?”
“Bởi vì hoa đào có thể kết quả, còn người thì không”
“Hoa mỗi năm đều nở, nhân sinh con người thì ngắn ngủi. Ngươi làm sao có thể vì yêu quý hoa đào mà lấy đi một mạng sống của người khác?”
“Vậy giữ lại mạng sống của phân bón làm gì? Cũng sẽ không thành quả đào được.”
Ngang ngạnh, Kì An day day trán “Được rồi, đổi lại, nếu ca ca ngươi chết, ngươi có thương tâm hay không? Chiến Liệt!”
Chiến Liệt cau mày suy nghĩ, một hồi lâu sau mới đáp lời nàng “Nhưng là ca ca sớm muộn cũng sẽ có một ngày phải chết, sớm muộn gì cũng phải thương tâm, có gì bất đồng đâu?”
“Kia, đương nhiên bất đồng. ca ca ngươi chết sẽ làm ngươi thương tâm, cũng không quan hệ với việc hoa đào có kết quả hay không”
Chiến Liệt cắn môi “Ngươi cũng không phải hoa đào. Người làm sao biết được chúng có thương tâm hay không?”
Này, quả thực so với Lãng nhi còn muốn đau đầu hơn. Kì An nhịn xuống không muốn đi đánh người, nhắm mắt lại: “Ta phi thường chán ghét ngươi đem người thành phân bón thúc. Ngươi có thể hay không đáp ứng ta, ít nhất trong khoảng thời gian ta ở đây, ngươi không cần làm chuyện như vậy được chứ?”
“Kì An, ngươi nói điều này sớm thì ta mới biết, thì ra là ngươi không thích phân bón thúc. Nhưng là sao bỗng dưng ngươi nói tới mạng người, rồi nói tới ca ca ta là có ý gì?”
Kì An đứng lên “Không có ý gì cả.” Đối với người như thế, trực tiếp ra lệnh là được rồi, căn bản không cần giải thích gì nhiều.
Cánh tay vung lên, Kì An lắc đầu, “Đối với Sở Sở ta cũng chưa từng có cảm giác bất lực như thế này.”
“Sở Sở là ai?”
Kì An ảo não cười cười, Sở Sở a “Là người nhà của ta”
“Kì An, ngươi nhớ nàng sao?”
“Phải, nhớ.”
“Nàng lớn lên giống ngươi sao?”