Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341257

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1257 lượt.

ng, cố gắng tự thôi miên bản thân lên giường, hướng góc trong cùng mà nằm.
Đợi trong chốc lát, cũng không thấy có động tĩnh gì, Kì An hồ nghi quay người lại.
Ánh nến lay động, chỉ nhìn thấy người nọ vành tai đỏ bừng, khẩn trương không biết phải làm sao, chỉ có thể gắt gao nắm chặt bàn tay lại.
Kì An ngồi dậy, có chút buồn cười “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không làm gì ngươi đâu.”
Hiên Viên Sam thân mình hơi giật giật, chậm rãi ngẩng đầu lên “Không cần, giường quá nhỏ. Ngươi hội ngủ không thoải mái, Kì An.”
Kì An còn muốn nói gì nữa, hắn đã tắt đèn.
Kì An há ngoác mồm, ngẫm lại, cũng không dám lên tiếng, đành bất đác dĩ nghe lời hắn nằm xuống.
Hiên Viên Sam xoay người ngồi trở ại trên ghế, tam tình bây giờ mới chậm rãi bình phục được. Nàng sẽ không làm gì hắn, nhưng là, hắn không có tin tưởng mình sẽ không đối với nàng làm ra chuyện gì. Cùng người mình yêu ngủ chung, liệu có thể an ổn ngủ được chăng?






Thương thế của Hiên Viên Sam đã dần ổn định, chỉ cần bồi dưỡng một thời gian ngắn nữa.
Kỳ An lại không kiềm chế được, muốn về kinh thành.
Nghe nói Tiêu Lục đã tới kinh thành, Kỳ An nhìn ra được, Trường Lan tuy thần sắc lãnh đạm nhưng lại đứng ngồi không yên.
Quan trọng hơn là, nàng nhớ Lãng nhi.
Mạc Nhược hỏi, “Kỳ An, ngươi không đi xem đại hội võ lâm sao?”
Hôm đó, nàng còn chưa rời giường đã nghe tiếng ồn ào ngoài cửa.
Vội vội vàng vàng chuẩn bị, mở cửa ra đã thấy trước sân toàn người là người, Tiêu Vinh đi tới từng bước, thanh âm bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được vẻ kích động, “Tiểu thư, trưa nay Lục thiếu gia sẽ tới.”
Kỳ An cả kinh, theo bản năng liền nhìn về phía Trường Lan.
Trường Lan ngơ ngác đứng ở cửa, tay vịn vách tường, tựa hồ như đang nhìn cái gì, lại tựa hồ cái gì cũng không thấy.
“Tiêu Vinh, thật sự là hắn sao?”
Tiêu Vinh chần chừ hồi lâu mới đáp, “Hắn là được người cứu, là do Linh Chiêu công chúa trên đường hồi hương thăm người thân phát hiện. Mà Linh Chiêu công chúa là bào muội của nhị hoàng tử, hiện giờ, ở thời điểm nhạy cảm này chúng ta đều có chút hoài nghi.”
Dừng một chút, tiếp tục nói, “Nhưng Tiêu Lịch đã gặp qua, biên thư nói tướng mạo hình dung giống nhau như đúc, không hề có dấu vết dịch dung. Tiểu thư, chúng ta nghĩ, cho dù muốn giả cũng không thể hoàn toàn giống nhau như vậy, cũng có thể là lão tướng quân trên trời linh thiêng, đã bảo vệ Lục công tử.”
Nhìn lên tiểu Thất, gương mặt ngăm đen có điểm hưng phấn, “Nói như vậy, tiểu thư bị khi dễ, Lục công tử nhất định sẽ thay tiểu thư đòi lại công bằng, mà không phải giống như chúng ta ngày đó chỉ biết trơ mắt nhìn tiểu thư bị oan, lại không biết phải làm gì mới khiến cho tiểu thư hạnh phúc.”
Trong mắt lộ vẻ áy náy, Tiêu Vinh xoa xoa tay, đau lòng nhìn nàng. Trường Khanh và Tiêu Phú mấy người cũng vây lại, hốc mắt ai cũng đỏ hồng.
Kỳ An hấp hấp cái mũi, chỉ cảm thấy hôm nay ánh mặt trời phá lệ chói mắt.
Tiêu Thất a, ngươi thật sự, thật sự hạnh phúc!
Nàng chớp chớp mắt, “Kỳ thật, sinh làm Tiêu Thất, là chiếu cố lớn nhất của ông trời, bởi vì có các ngươi mới làm cho nhân sinh của Tiêu Thất thỏa mãn, tiêu sái được như thế. Tiêu gia quân, thật là một đoàn quân tinh nhuệ tình thâm nghĩa trọng, làm người ta được kiêu ngạo.”
Nhìn thấy ánh mắt mọi người, tâm đã trở nên ấm áp.
Nếu như ông trời làm cho nàng khổ sở nhiều như vậy chỉ vì để nàng lĩnh hội một chút hạnh phúc khi làm Tiêu Thất thì nàng nghĩ, rất là xứng đáng.
Bởi vì có bọn họ, cho nên lúc trước nàng quyết ý rời đi, dù mất đi sự che chở của Lạc gia, nàng cũng biết nàng sẽ tuyệt không cô đơn. Chính vì có thêm những người này cho nên mới cảm thấy an tâm, có thể tùy tâm sở dục tùy hứng.
Nàng thở dài một hơi, “Nhưng vì các ngươi tình thâm nghĩa trọng như vậy, ta mới càng lo lắng.”
Tiêu Vinh và Tiêu Phú nhìn nhau. Tiêu Vinh mỉm cười, “Tiểu thư, lão tướng quân năm đó cũng đã nói, bắt đầu từ ngày Tiêu gia quân trở thành quân đội, thì vận mệnh của chúng ta là vì cả vương triều. Cho dù là hắn, hay là ai, nếu như có tư cách lãnh đạo, chúng ta tự nhiên nghe theo, còn nếu hành vi lệch lạc, chúng ta nhất quyết không thể theo. Nếu Tiêu gia quân vì một người mà làm mất lòng tin của thiên hạ, Tiêu gia quân sẽ không còn là Tiêu gia quân nữa.”
Hắn nói rất nhẹ rất chậm, nhưng từng câu từng chữ thốt ra như phun châu nhả ngọc.
Làn gió sớm lặng yên thổi tới, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập.
Trường Khanh đột nhiên bước về phía trước, thân hình thon dài phủ bóng lên nàng, “Tiểu thư, đã phơi nắng lâu rồi, quay về phòng rồi hãy nói đi.”
Kỳ An ngẩng đầu nhìn hắn. Gương mặt thanh tú không thấy rõ thần sắc dưới ánh mặt trời.
Nàng lẩm bẩm nói, “Trường Khanh, ta…”
Một đôi tay tự nhiên giữ ống tay áo nàng, nhẹ dắt vào bóng râm, Trường Khanh ánh mắt trong trẻo, cước bộ vững vàng, “Tiểu thư, ngươi chỉ cần làm mình vui vẻ là được, những việc khác cứ giao cho ta và mấy vị thúc thúc.”
Tới dưới mái hiên, tầm mắt hắn đảo về phía Trường Lan,