Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.
“Tỷ tỷ ở bên trong.”
Kỳ An nhìn hắn, ánh mắt chợt lóe lên, “Trường Khanh dường như đột nhiên trưởng thành rồi!”
Thần sắc lạnh nhạt của Trường Khanh rốt cục cũng nổi lên biến hóa, hơi hơi đỏ lên. Hắn hơi cúi đầu, “Trường Khanh vốn lớn hơn tiểu thư.”
Kỳ An rốt cục không nhịn được, cười ra tiếng, “Trường Khanh như vậy thật đáng yêu!”
Sắc mặt kia càng thêm hồng, mấy người Tiêu Vinh nhìn thấy, bất đắc dĩ lắc đầu, trên mặt lộ ý cười sủng nịnh.
Hiên Viên Sam không tới. Hắn chỉ kêu Khinh Ngũ đến đưa một phong thư.
Hắn hỏi, hắn bảo vệ Lãng nhi, còn nàng, có thể vì hắn bảo vệ một lòng không?
Kỳ An đưa tay đặt lên ngực trái, chỉ cảm thấy nơi đó đang đập vang dội.
Trước ánh mắt chờ mong của Khinh Ngũ, nàng nhếch miệng, cầm lấy bút lông. Trường Khanh kinh dị mở to hai mắt, nhìn nàng như nhìn một chuyện không thể tưởng tượng.
Có trời biết, ngay cả việc dạy Lãng nhi viết cũng là công lao của Trường Khanh hắn, muốn nàng chấp bút quả là khó như lên trời.
Nàng còn nói, trong chiến loạn tay phải cầm thương, chấp bút không tiện. Trên thực tế, là do nàng ngay cả viết bằng bút máy còn không đẹp, làm sao có thể hy vọng viết ra chữ đẹp bằng bút lông?
Nhưng, nàng vẫn kiên trì viết,
“Định không phụ, tương tư ý!”
Gấp lại đưa cho Khinh Ngũ, Khinh Ngũ liền nổi giận, “Cô nương, ngươi viết vậy thôi sao?” Hắn không nhìn lầm chứ? Nàng chỉ viết có vài chữ! Vương gia nhà bọn họ viết đi viết lại, tới tới lui lui từ sáng sớm mới được một phong thư gửi tới đây, nàng cứ như vậy, được vài chữ đã xong rồi? Dựa vào cái gì mà Vương gia nhà bọn họ lại phải oan uổng như vậy, trái lo phải nghĩ rồi nhận lại một lá thư tùy tùy tiện tiện thế này?
“Không được, viết lại!” Khinh Ngũ đỏ bừng mặt lên.
Kỳ An hồ nghi, “Ta đã viết tốt lắm rồi!”
“Ta mặc kệ, ít như vậy sao được?”
Kỳ An dở khóc dở cười, vài chữ kia đã hao tổn của nàng bao tâm lực, mà ý tứ của nàng đã được biểu đạt đầy đủ trong đó rồi!
“Cho dù viết lại, ta cũng sẽ chỉ viết như vậy thôi.”
Thấy nàng không hề động tâm, Khinh Ngũ liền cầm tờ giấy kia xé toạc ra, “Giờ thì ngươi có thể viết lại rồi chứ?”
Kỳ An biến sắc, “Khinh Ngũ?”
Khinh Ngũ dường như sắp khóc, “Vương gia ta cũng phải viết vài lần, ngươi làm sao có thể một lần đã viết tốt? Mặc kệ thế nào, ngươi mau viết lại, ngươi mau viết lại! Cho dù là y như cũ, cũng phải viết lại một lần!”
Kỳ An mím miệng nhìn hắn, một hồi lâu mới cúi đầu xuống, viết lại những chữ kia.
Lần này Khinh Ngũ mới miễn cưỡng cầm đi, vừa đi vừa nghĩ, trở về sẽ nói với chủ tử rằng Kỳ An cô nương cũng phải viết đi viết lại mãi mới xong.
Ngoảnh mặt ngó xung quanh, trương ra khuôn mặt tươi cười, Khinh Ngũ cầm phong thư chạy về hướng vương phủ.
Sau giờ ngọ, Trường Lan vẫn đứng ở cửa, ánh mặt trời nóng bỏng chiếu lên người nhưng nàng dường như không cảm thấy.
Mãi tới khi tiếng vó ngựa vang lên, Kỳ An thấy Trường Lan thân mình mềm nhũn, sắp té ngã.
Nàng còn chưa kịp kêu lên, đã thấy một nhân ảnh chợt lóe lên, một người từ đâu bay tới, đỡ lấy Trường Lan.
Nam tử kia mặc lam bào, đai lưng bạc, ánh mắt trong suốt, tươi cười ấm áp.
Trường Lan ngẩng đầu nhìn hắn, lệ quang lóng lánh, đôi môi kịch liệt run rẩy, nửa ngày không nói ra lời.
Nam tử cười, đỡ nàng đứng dậy, mở miệng, “Cô nương, cẩn thận.”
Thân mình Trường Lan chấn động, sắc mặt tái nhợt nhìn hắn.
Nam tử cũng đã buông tay ra, xoay người đi ra ngoài cửa. Một chiếc xe ngựa hoa lệ vừa vặn dừng lại, màn xen vén lên, lộ ra một đôi bàn tay trắng trẻo nõn nà.
Nam tử cẩn thận cầm, trên môi nở nụ cười, “Linh Chiêu, xuống xe.”
Linh Chiêu công chúa bước xuống xe. Quần áo trang sức càng tô điểm thêm cho dung nhan như hoa kia thêm rực rỡ.
Nam tử giúp đỡ nàng đi vào cửa, nhìn không chớp mắt.
Kỳ An đứng ở trong phòng, mà Trường Khanh đứng ở phía sau nàng.
Nàng đương nhiên thấy được gương mặt trắng bệch của Trường Lan, cũng thấy được nàng đứng tựa cửa, hơi thở yếu ớt. Nhưng, Kỳ An không động.
Trong tình yêu, trừ chính mình ra, không ai có thể giúp ngươi đứng lên.
Kỳ An nhìn người đang đi về phía mình. Đi tới trước mặt nàng, Linh Chiêu cười, “Tiểu Thất muội muội vẫn thanh lệ động lòng người như trước đây.”
Nam tử lúc này mới nhìn kỹ nàng, tươi cười sáng ngời, “Hóa ra ngươi chính là tiểu Thất!” Buông Linh Chiêu ra, đột nhiên tới gần nàng, chăm chú nhìn, “Tiểu Thất, còn nhớ Lục ca không?”
Nhớ rõ, nàng đương nhiên nhớ rõ.
Nhớ rõ cặp mắt trong suốt của hắn. Nhớ hắn nói, “Tiểu Thất, đừng sợ, tiểu ca đưa ngươi ra.”
Nhớ rõ hắn nhẹ than thở, “Tiểu ca để tiểu Thất bị thương, cho nên tiểu Thất tức giận sao?”
Cũng nhớ rõ vẻ chờ mong của hắn, “Tiểu Thất, gọi một tiếng tiểu ca đi, được không?”
Ấn tượng sâu sắc nhất, là sau khi nàng kêu một tiếng tiểu ca, trên môi hắn mãi đọng lại nụ cười.
Nhưng, nhưng nàng nhớ rõ, hắn gọi chính mình là “tiểu ca”, hắn trước khi ra đi cũng muốn nghe nàng gọi “tiểu ca”!
“Lục ca!” Nàng cúi đầu kêu một tiếng.
“Ừ! Tiểu Thất!” Hắn đáp.
Một giọt lệ nhẹ rơi, Kỳ An nhắm mắt. Tiêu Thất, đây là