Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1249 lượt.
nói, “Đã là ca ca, cón có gì khách khí sao?”
Tiêu Lục trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đưa tay tới đai lưng.
Phong thần như ngọc, ngay cả việc cởi quần áo cũng làm cho người ta thấy tao nhã như một bức họa. Làm như không thấy được sắc mặt cứng ngắc của hắn, Kỳ An nhìn hắn chậm rãi cởi quần áo.
Tay đặt lên quần trong, Tiêu Lục nhăn nhó nhìn Kỳ An.
Kỳ An cười, “Cái đó không cần, Lục ca, ngươi nằm lên giường đi!”
Tiêu Lục thầm thở phào nhẹ nhõm, nằm lên trên giường.
Kỳ An đứng trước giường, nhìn lên tấm lưng kia, khắp nơi chằng chịt vết thương, nhìn bề mặt thì có thể thấy đã lâu ngày, nhưng giờ nhìn vẫn thấy sợ hãi.
Kỳ An tiến lại gần, ngón tay chạm vào lưng hắn. Kiểm tra các vết thương một lần, Kỳ An ngơ ngác ngồi bên giường, tựa hồ có chút giật mình.
“Tiểu Thất?” Tiêu Lục đỏ mặt, quay đầu gọi nàng.
Kỳ An không nói gì, lúc trước, khi nàng đến đây, Tiêu Lục đã lấy thân che chở cho nàng, nàng còn nhớ vị trí bị thương trên người hắn.
Nếu như vừa rồi có chút hoài nghi thì hiện tại đã thêm tin tưởng, vết thương kia ở cùng vị trí so với trí nhớ của nàng.
Có lẽ đây đúng là Tiêu Lục, có lẽ, thật sự chỉ là mất trí nhớ.
Nhưng đã không còn quá khứ, liệu Tiêu Lục có còn là Tiêu Lục không? Vẫn còn là tiểu ca của nàng, là Lục công tử của Trường Lan hay không?
Lại nói tới Khinh Ngũ, cầm theo lá thư về phủ, vẫn lo sợ bất an.
Trong đầu càng thêm thống hận Kỳ An, Vương gia nhà hắn, bao nhiêu nữ tử trong thiên hạ cầu còn không được, ngay cả được tiến cử tới, Vương gia cũnG không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái. Giờ động tâm với Tống Kỳ An, lại tựa như trong mắt chỉ có một mình nàng ta. Thế mà Tống Kỳ An kia đã không biết cảm ơn lại còn viết một phong thư chỉ có vài chữ như vậy.
Ôi! Vương gia mà thấy thì sẽ thương tâm cỡ nào a!
Vì thế, hắn cẩn thận bẩm báo lại sự việc ở bên kia, tay đưa vào ngực, lại nửa ngày không thể rút ra.
Hiên Viên Sam cũng không động, chỉ nhìn mây trôi nơi chân trời.
Thật lâu sau mới thu hồi tầm mắt, gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Khinh Ngũ đi vài bước, lại quay đầu nhìn hắn, chỉ cảm thấy hình ảnh Vương gia cúi đầu ngồi bên cạnh bàn thật làm cho người ta lòng đau ê ẩm.
Cắn cắn môi, chầm chậm bước trở lại, từ trong lòng lấy ra lá thư, “Vương gia, còn có cái này, là Tống cô nương gửi cho ngài!” Có ít còn hơn là không có gì, dù sao hắn cũng không muốn thấy bộ dáng kia của Vương gia.
Nhãn tình sáng lên, Hiên Viên Sam nhanh tay nhận lấy.
Chỉ nhìn thoáng qua, hắn liền bất động, thần sắc trên mặt tựa kinh tựa nghi, biến ảo bất định.
Khinh Ngũ âm thầm dậm chân. Hắn chỉ biết, vài chữ như vậy chắc chắn sẽ làm Vương gia thương tâm. Khinh Ngũ quýnh lên, “Vương gia, kỳ thật Tống cô nương, nàng cũng là viết đi viết lại mới được bức thư này…”
Hiên Viên Sam tựa hồ không nghe thấy hắn nói gì, chưa đợi hắn nói xong đã đứng vụt lên, xẹt qua như một cơn gió.
“Vương gia!”
Tiếng gió gào thét bên tai, Hiên Viên Sam lên xuống mấy lần đã ra khỏi vương phủ.
Mấy tên thị vệ phía sau dùng hết khí lực, toát hết mồ hôi vẫn không đuổi kịp.
Trong đầu chỉ có một ý niệm, đó là đến gặp nàng, giờ phút này muốn đến gặp ngay nàng.
Lòng tràn đầy vui sướng không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, Hiên Viên Sam chăm chú bắt tay làm chỉ mới bình ổn lại được nỗi lòng đang gào thét.
Giờ phút này, trước mắt Hiên Viên Sam tràn đầy màu sắc, ánh sáng trong con ngươi như chiếu rọi lòng người.
Tâm tình kích động, hắn dừng lại trước cửa viện của nàng.
Hắn cúi đầu, trong tay là lá thư của nàng,
“Định không phụ, tương tư ý!"
Nàng nói định không phụ, tương tư ý!
Nụ cười trên mặt bỗng trở nên sáng ngời, gần như ánh sáng ngọc. Hắn sải chân, tiêu sái bước đi, kiên định, không quay đầu lại.
Nàng không phụ tấm lòng hắn, hắn cũng quyết không phụ sự phó thác của nàng.
Lãng nhi của nàng, cũng sẽ là Lãng nhi của hắn.
Ngoài sân, Kỳ An nhìn Linh Chiêu công chúa ung dung xinh đẹp, tao nhã rời đi, mà hắn cũng đạm đạm cười, khẽ gật đầu với mọi người rồi cũng cùng lên xe ngựa.
Kỳ An chỉ an tĩnh đứng nhìn.
Tiểu ca tươi cười thanh thoát kia, sau khi rời chiến trường sẽ có bộ dáng ôn hòa lễ độ như vậy sao?
“Hắn, không phải Lục công tử.” Trường Khanh đang đứng phía sau nàng, cúi đầu nói một câu.
Từ lúc Tiêu Lục bỏ tay nàng ra, Trường Lan vẫn trầm mặc, trầm mặc đến đáng sợ.
Hai người không nói gì, một trước một sau đi ra cửa viện.
Kỳ An bước đi một mạch, tựa hồ không biết mệt mỏi. Trường Khanh có chút lo lắng, nhưng nhìn biểu tình của nàng, cuối cùng muốn nói lại thôi.
“Nếu như vĩnh viễn không được đáp lại, vẫn muốn yêu hay sao?” Kỳ An thì thào tự nói.
Bi thương khi lên tới cực hạn, sẽ thành im lặng tuyệt đối.
Sự an tĩnh của Trường Lan trong mắt nàng chính là nỗi đau không thể đụng chạm.
Trường Khanh giật mình, lại bỗng nhiên nở nụ cười nhu hòa như ánh trăng.
Nhìn tiểu thư vẫn đứng thất thần phía trước, không biết nghĩ đến cái gì mà tiếp tục cất bước về phía trước. Trường Khanh đi