Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.
ất tiểu thư một tiếng rồi cũng hồi phủ thôi.”
Tiêu Lục gật đầu: “Tạm biệt vương gia!”
Tiếng bước chân vang lên, Kỳ An quay đầu lại, đúng lúc Hiên Viên Sam đi tới, đứng lại trước mặt nàng, mỉm cười, “Tiểu Thất, ta về!”
Kỳ An gật đầu, trả lời, “Ta tiễn ngươi!”
Hiên Viên Sam cười, “Được!”
Hai người sóng bước đi ra cửa. Lúc ra khỏi tầm mắt Tiêu Lục, Hiên Viên Sam mới dừng lại, hỏi, “Ngươi xác định là hắn thật sự mất trí nhớ?”
“Mặc kệ hắn có phải là Tiêu Lục thực sự hay không, điều duy nhất có thể khẳng định chính là hắn thật sự mất trí nhớ.”
“Là bởi vì ngươi đã xem mạch cho hắn?”
“Quan trọng hơn là, ánh mắt hắn quá thanh khiết.”
Hiên Viên Sam đột nhiên thở dài một hơi, “Kỳ An, ánh mắt ngươi cũng thực thanh khiết, cho nên nhìn ai cũng thấy tốt đẹp!”
Ngừng một chút, hắn cười, “Có lẽ cũng vì điều này, ngươi mới là ngươi! Nhưng Kỳ An, ngươi có thể đồng ý với ta, giúp hắn tìm lại trí nhớ cũng được, trị liệu cho hắn cũng được, nhưng đừng quá thân cận với hắn, đừng ở một mình với hắn, đừng cười tươi với hắn, đừng nắm tay hắn.”
Kỳ An ngây ra nhìn.
Hiên Viên Sam hít sâu một hơi, “Cho dù hắn là Tiêu Lục, mất đi trí nhớ rồi cũng sẽ không thể hoàn toàn coi ngươi là muội muội.”
Kỳ An bỗng nhiên cảm thấy có chút không tự nhiên, một người kiêu ngạo như hắn mà lại bất an vì nàng như vậy.
Nàng kiễng chân lên, hôn nhanh lên má hắn, rồi không để ý đến biểu tình cứng đờ của hắn, nàng thoải mái nở nụ cười.
“Ta, không yêu là không yêu, nếu là yêu, chỉ cần đối phương không thay đổi, nụ hôn đó của ta, đó là cả đời.”
Chỉ cảm thấy trên mặt như có lông chim nhẹ nhàng lướt qua, ấm áp đến run rẩy.
Hạnh phúc kia tới quá bất ngờ, Hiên Viên Sam khẩn trương đến độ quên cả thở, khuôn mặt đỏ bừng.
Kỳ An lùi về phía sau vài bước, nhìn thấy khuôn mặt đỏ dừ của hắn, đáy lòng thấy thật ấm áp, khóe miệng cười tươi.
“Đúng là đồ ngốc!"
Nhẹ nhàng một câu, thế nhưng làm cả gió cũng trở nên dịu dàng, ánh mắt Hiên Viên Sam vừa động, tay đã vươn ra muốn ôm nàng.
Khinh Ngũ vẻ mặt đau khổ, “Vừa ra tới cửa là ngài bước đi luôn, cũng không thèm nhìn tới ngựa nữa.”
Có việc như vậy sao? Hiên Viên Sam bắt đầu mờ mịt. Lúc bắt gặp ánh mắt Khinh Ngũ, hắn mất tự nhiên, ho khụ khụ, “Bổn vương đi nhầm mà ngươi cũng không biết nhắc nhở sao?”
Võ lâm đại hội lần này đối với Kỳ An mà nói, không có truyền kì gì xảy ra, cũng không gặp bất cứ đại hiệp ngọc thụ lâm phong hay những trận đấu kinh thiên động địa nào. Nếu như đã không còn hứng thú xem náo nhiệt, sự kiện này không còn ý nghĩa gì với nàng nữa.
Mạc Nhược có sứ mệnh của hắn. Hiên Viên Cực có tính toán của hắn. Mà Tiêu Lục, có Linh Chiêu của hắn.
Duy chỉ có Hiên Viên Sam, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, cúi sát nàng mà nói, “Ta không chỉ là ngẫu hứng mà muốn đây.” Cho nên nàng đi, hắn cũng không ở lại.
Hắn cầm tay nàng không buông, cũng không để ý cái nhìn đánh giá phức tạp của Hiên Viên Cực, gương mặt hắn trầm mặc, bình thản như mặt nước hồ.
Tựa hồ, thiên kinh địa nghĩa.
Tiểu thư là Tiêu gia tiểu thư, trong lòng bọn họ, vị trí này chưa bao giờ thay đổi.
Nàng nhẹ nhàng nắm tay Kỳ An, “Dù sao, cả thiên hạ cũng đều biết, nàng là tiểu thư Tiêu gia.”
Nhìn về phía Kỳ An, Trường Lan cười, “Cho dù từng bị hưu ly, tiểu thư nhà ta cũng phải ngẩng đầu ưỡn ngực mà đứng. Nếu lấy thân phận Tống Kỳ An, chẳng phải sẽ để người coi thường hay sao?”
“Trường Lan!” Nàng gọi.
Trường Lan quay đầu lại, “Tiểu thư của Trường Lan, phải vĩnh viễn cao quý như vậy.”
Kỳ An nắm chặt tay nàng, nhìn nàng, còn cả Trường Khanh lúc nào cũng bên người mình, chậm rãi nở nụ cười, ánh mắt sáng ngời.
Có những người như vậy quan tâm, nàng làm sao có thể làm gì khiến họ lo lắng?
“Chưa có lúc nào ta cảm thấy hạnh phúc như thế này.”
Nàng quay đầu, nhướng mày với Hiên Viên Sam, vui sướng tươi cười,
“Tiểu thư của Trường Lan đó, ngươi có thể lấy sao?”
Hiên Viên Sam mỉm cười thản nhiên, “Nàng nguyện gả, ta sẽ lấy.”
Nàng là tiểu thư Tiêu gia, được Tiêu gia thiết kỵ bảo hộ, có gì phải sợ hãi?
Hắn thanh lãnh cao ngạo, lại sâu tình như vậy, tiếp tục tin tưởng thêm một lần, có gì phải ngại?
Nếu thử, sẽ có khả năng đến được với hạnh phúc, còn nếu không chịu thử, thì một cơ hội cũng không. Nhân sinh nơi chốn đều là một canh bạc, đối với hắn, dù có thua cũng không uổng từng ngày sống trong đó.
Tống Kỳ An vốn là một nữ tử kiên cường cố chấp, không cần phải lễ nghi phiền toái. Nhưng hắn lại là Vương gia, chính thê của hắn cần phải được Hoàng thượng đồng ý, lạy tông miếu rồi mới coi là kết thúc buổi lễ.
Kỳ An chớp mắt, “Không bái không được sao? Ngươi đưa Lãng nhi trở về, dù sao nơi này núi cao sông sâu, Hoàng thượng cũng không xen vào. Những nghi thức xã giao hư danh này ta cũng không thèm để ý.”
Hiên Viên Sam vụt đứng lên, khó nén vài phần khẩn trương,
“Kỳ An, ngươi vẫn không muốn sao? Vẫn không muốn gả cho ta sao?”
Kỳ An cười cười, l