Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

ắc lắc tay hắn trấn an, “Chúng ta có thể hành lễ ngay trong vương phủ của ngươi cũng coi như là chiêu cáo thế nhân!”
Hắn lắc đầu,
“Cái đó không giống. Ta muốn trong gia phả, tên của ngươi và ta đặt song song, để các thế hệ con cháu đều biết ngươi chính là thê tử duy nhất của Hiên Viên Sam ta, ngươi có thể đường đường chính chính sóng vai ta mà đi. Ta muốn để thế nhân biết, ngươi, là thê tử của ta.”
“Danh phận chính là sự tôn trọng lớn nhất mà một nam nhân dành cho nữ nhân họ yêu. Kỳ An, ta chưa bao giờ từ bỏ mong muốn đó.”
Kỳ An bình tĩnh nhìn hắn, đã là sau giờ ngọ, gió thổi xuống êm dịu.
Lâu sau, nàng tiến lên từng bước, nhẹ nhàng ôm lấy hắn, nước mắt tràn ra.
Nàng vốn nghĩ mình đã sớm hết nước mắt; nàng cũng đã từng tự nói với mình sẽ không vì nam nhân mà khóc nữa.
Nhưng, con người này… Nàng nhắm mắt, vùi mặt vào cổ hắn.
“Được, mặc kệ là Tiêu gia tiểu Thất hay là Tống Kỳ An, đều gả cho ngươi.”
Hiên Viên Sam cúi đầu, chăm chú ôm nàng, nếu có thể đem nàng thâu nhập thân thể thì thật tốt, như vậy sẽ không sợ tách rời nữa.
Hắn từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên thành nụ cười hạnh phúc.
Mẫu hậu à, hóa ra ông trời chưa bao giờ vứt bỏ ta, ta đã có được niềm hạnh phúc nhất của cuộc đời này, ngươi phải thấy ta hạnh phúc.
Hôm sau, Hiên Viên Sam đứng trước cửa phòng Kỳ An, “Kỳ An, chúng ta hồi kinh đi!”
Kỳ An tưởng mình nghe nhầm, mở to hai mắt hỏi lại, “Bây giờ? Hồi kinh?”
Hiên Viên Sam gật đầu khẳng định, Khinh Ngũ cúi đầu, hữu khí vô lực ngồi trên xe ngựa, ánh mắt bất bình liên tục bắn tới.
“Nhưng Mạc đại ca và Lục ca còn chưa trở về, còn cả bọn Tiêu Lịch cũng đều…”
Trường Khanh ngắt lời nàng,
“Vương gia đã thông báo cho Tiêu thúc thúc, Tiêu thúc thúc cũng kêu chúng ta hồi kinh. Hắn nói đợi đến khi tiểu thư xuất giá, hắn sẽ đến kinh thành đưa tiểu thư đi lấy chồng, sau khi lão tướng quân khuất núi, Tiêu gia quân chính là nhà của tiểu thư. Lục công tử thì đang bận công việc, sẽ về kinh gặp tiểu thư sau.”
Sắc mặt Trường Khanh đột nhiên đỏ ửng lên, tằng hắng một tiếng rồi tiếp tục nói, “Mạc đại nhân còn nói, nếu tiểu thư đã có yêu thương nhung nhớ, muốn có quan hệ rõ ràng với Vương gia thì không cần che che giấu giấu thêm nữa, cứ ta ta khanh khanh mà hồi kinh đi thôi! Nếu Vương gia không bảo vệ được tiểu thư, thì cứ một cước đá rớt hắn, chúng ta lại một lần nữa đi tìm! Dù sao Minh châu Trác Niệm Thu, Tụ Bảo thiếu chủ, Đào Hoa ổ công tử, ai cũng đều chưa cưới vợ, nam tử trong thiên hạ còn rất nhiều, đến lúc đó sẽ an bài cho ngươi, muốn ai sẽ có người đó!”
Hắn nói một hơi, xong thì khe khẽ thở, lời nhắn này thật sự quá dài.
Sắc mặt Hiên Viên Sam trở nên rất khó coi, còn có thể thấy hắn đang nghiến răng nghiến lợi.
Kỳ An sờ sờ mũi, dở khóc dở cười.
Nhìn bộ dáng Trường Khanh, Kỳ An cười nói, “Mạc đại ca làm sao mà uy hiếp được ngươi thế?” Có thế thì mới khiến hắn thuật lại nguyên lời nói, ngay cả hít thở cũng không dám như thế.
Thân hình Trường Khanh run lên, “Đại nhân nói, thái tử điện hạ có vài biểu muội, ai cũng yếu ớt thon thả, ôn nhu như nước, đợi sau khi hồi kinh sẽ dẫn ta đến bái kiến.”
Hắn tự nhiên rùng mình một cái, vẻ mặt vốn lạnh lùng nay thêm vài tia sợ hãi.
Khinh Ngũ nhảy phắt khỏi xe đi tới, chỉ vào hắn cười to, “Tiêu Trường Khanh, ngươi đúng là ngốc. Long tướng quân chỉ có một nữ nhân, đã gả cho Lạc Hoài Lễ rồi! Vậy mà cũng bị người ta lừa nữa!”
Trường Khanh nhìn hắn, cố chấp lắc đầu, “Biểu muội của thái tử điện hạ, đâu thể dùng lẽ thường mà suy đoán, ai biết ngày nào đó sẽ nhảy đâu ra đó một người nữa!” Hắn lau lau trán. Hoàn hảo! Trí nhớ của hắn đúng là không tồi, có thể đem lời nói của đại nhân truyền đạt lại không sót một từ.
Thật sự là một đứa ngốc a, nhưng cũng thực đáng yêu.
Kỳ An buồn cười, rồi lại có chút chua sót.
Đối với Long Liên, có oán hận không cam, theo thời gian trôi đi cũng đã nhạt đi nhiều. Giờ nhớ tới, còn thêm chút bội phục, yêu đến như vậy, không phải ai cũng có dũng khí làm như vậy.
Nàng nhìn Trường Khanh, cười tủm tỉm, “Nếu thực sự có người yêu ngươi xuất hiện, vậy thì càng tốt rồi.”
Trường Khanh lắc lắc đầu, liên tục lui về phía sau, “Trường Khanh quá ngốc, không cần.”
Kỳ An nhìn hắn chằm chằm, “Đúng vậy, ta quên mất, ngươi còn có một vị tiểu hôn thê xinh đẹp động lòng người. Là nhà ai a? Trường Khanh ngươi bao giờ thì đưa đến cho ta gặp?”
Trường Khanh đỏ mặt, cúi đầu thấp đến không thể thấp hơn, giọng nói như tắc lại, “Cũng không còn sớm, Trường Khanh đi chuẩn bị.” Hắn quay người lại, phi đi như bay.
Lúc ngồi lên xe ngựa, Kỳ An có vài phần cảm khái.
Bỏ đi đâu, rồi cuối cùng vẫn là về lại đó.
Khi rời đi, vốn nghĩ sẽ vĩnh viễn không trở lại nơi làm nàng tan nát cõi lòng kia, nhưng thật không ngờ giờ lại trở về, lại là vì một tình yêu khác.
Nắm vạt áo, nàng hơi nhắm mắt. Lúc này đây nhìn thấy những người đó, liệu có thể trở thành người qua đường, không yêu không hận, không cầu không oán hay không?
Không khí hơi hơi dao động, Kỳ An vội vàng mở mắt, quả nhiên thấy Hi