Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
hân ngứa ngáy.”
Trầm mặc một hồi, Trường Lan nói, “Ân! Ta cũng vậy.”
Lúc này, Kỳ An đã bước vào phòng Lạc Anh.
Không kịp thi lễ, nàng đi thẳng tới giường. Người nằm trên giường gỗ, hình dung tiều tụy, môi đã thành màu đen, hai má đã hóp sâu xuống.
Nàng một bên bắt mạch cho hắn, một bên ngẩng đầu nhìn người đứng bên giường, “Sư phụ.”
Hồ thái y gật đầu, sắc mặt ngưng trọng, “Vốn chỉ là chứng phong hàn nho nhỏ, nhưng sau đó lại dẫn tới hôn mê.” Dừng một chút, còn nói, “Trường kỳ tích tụ vu tâm, ức mà không phát, là vi bệnh tim.”
Kỳ An không nói. Lạc Anh lúc tráng niên được Hoàng thượng vinh sủng, phong quang vô nhị, thê thiếp hòa thuận, con trai độc nhất kính cẩn nghe theo, niên thiểu hữu vi, căn bản không thể có việc phiền lòng. Vì sao lại là tích tụ lâu ngày?
Hoàng thượng đang ngồi ở bên giường, nghe thấy lời ấy thì sắc mặt trở nên buồn bã.
Hiên Viên Sam đứng ở cửa, giờ phút này mới chậm rãi đi tới, đưa tay khoát lên vai Hoàng thượng, trong mắt lộ vẻ an ủi.
Hoàng thượng quay đầu nhìn hắn, đặt tay lên tay hắn, “Hoàng đệ, ngươi đã đến rồi!”
Hiên Viên Sam nhìn hắn, gật gật đầu, lại đè tay lên vai hắn, chậm rãi lắc đầu.
Hoàng thượng miễn cưỡng mỉm cười, “Ta không sao!”
Lại nhìn về phía tiểu Thất, “Tiểu Thất, Lạc Anh thế nào?” Có thể cứu không? Đương nhiên, câu cuối cùng này hắn không thể thốt lên được.
Tiểu Thất đang lật mí mắt Lạc Anh lên xem, cũng không nghe thấy những lời này.
Hồ thái y cũng thở nhẹ ra, cười nói, “Tiểu Thất nếu không khóc, chính là tin tức tốt.”
Nghe thấy vậy, Kim Vân lúc đó đã khóc vật vã ở bên giường liền quỳ rạp xuống trước mặt tiểu Thất, vẻ mặt ai thê,
“Tiểu Thất, tiểu Thất, ngươi nhất định phải cứu tướng công, nhất định phải cứu hắn a!”
Tiểu Thất bất ngờ không kịp phản ứng, bị một quỳ của nàng dọa hết hồn, vội vàng quỳ xuống,
“Nương!” Câu này vừa ra khỏi miệng mới ý thức được không ổn, nàng há mồm, lại chỉ có thể nói tiếp,
“Tiểu Thất nhất định sẽ làm hết khả năng, ngài đứng lên trước đã.”
Kim Vân vẫn khóc, “Tiểu Thất, lúc trước đều là chúng ta không phải. Van cầu ngươi, đại nhân không chấp nhặt lỗi lầm của tiểu nhân, cứu lấy tướng công…”
“Nương, ngài đứng lên đã, ngài như vậy sẽ làm tiểu Thất không thể khám và chữa bệnh cho cha được.” Lạc Hoài Lễ đỡ Kim Vân, ôm nàng vào ngực.
Nhìn tiểu Thất thuần thục hạ châm, tham mạch, Lạc Hoài Lễ chỉ cảm thấy khiếp sợ và hỗn loạn.
Bắt đầu từ lúc tiểu Thất mới bước vào cửa, hắn đã không thôi hỗn loạn.
Cũng muốn hỏi nàng, đã học y thuật lúc nào, bái Hồ thái y làm sư khi nào, mấy năm nay sống có tốt không, có còn, còn nhớ hắn không?
Nhưng lại không thể nói nên lời.
Hắn nắm chặt tay, nhìn người đang nằm trên giường. Giờ này khắc này, quan trọng nhất chính là phải chữa khỏi bệnh cho phụ thân.
Mà Long Liên, tay bưng chén trà đã phát run.
Nàng đã trở lại! Nàng đã trở lại!
Dung nhan vẫn như trước, thanh lệ động lòng người, năm tháng trôi qua dường như không lưu lại chút dấu vết nào trên người nàng.
Nàng dù không ở đây, nhưng vị trí của nàng trong lòng hắn vẫn không có gì phá nổi, hiện tại nàng đã trở lại, trong lòng hắn liệu còn chứa được người khác?
Chỉ cảm thấy lồng ngực phát lạnh, lan ra toàn thân. Nếu như chân tướng bị vạch trần, liệu thế gian này có nơi nào có thể để mình sống yên ổn?
Càng nghĩ càng cảm thấy tuyệt vọng. Sắc mặt trắng bệch, nàng cắn chặt môi, trong miệng dần có mùi vị máu tươi.
Cảm thấy áp lực trong lòng, Long Liên lo sợ không yên quay đầu ra ngoài, chỉ hy vọng, không nhìn thấy thì sẽ không sợ hãi.
Nàng vừa quay đầu đã nhìn thẳng vào tầm mắt của Trường Lan.
Trường Lan lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, nửa ngày, như có như không hừ một tiếng rồi nhìn đi chỗ khác.
Long Liên càng cảm thấy toàn thân lạnh như băng, cơ hồ mọi cơ bắp đều run lên.
Giờ phút này, nàng chỉ hy vọng có hắn ôm ấp, trấn an nàng. Nhưng, nàng nhắm mắt lại, giờ phút này trong mắt hắn, chỉ nhìn thấy có Tiêu Thất thôi!
Buổi sang Kỳ An vừa đến kinh thành đã trực tiếp vào Lạc phủ.
Vào Lạc phủ, ngay cả thời gian uống nước cũng không có đã chạy đi bắt mạch. Cuối cùng để mọi người ra ngoài, chỉ còn lại Hồ thái y, hai người cùng bàn bạc.
Hiên Viên Sam nhìn vầng thái dương đang dần lùi về tây, mày hơi hơi cau, nghiêng đầu làm một thủ thế với Khinh Ngũ.
Khinh Ngũ lĩnh mệnh mà đi.
Mọi người lo lắng đứng đợi ngoài cửa, chỉ cảm thấy thời gian trôi đi quá chậm chạp.
Áp chế hàng vạn nghi vấn trong lòng, giờ phút này Hoàng thượng cũng chỉ đành bỏ cuộc. Hắn nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt kia, thấp giọng nỏi, “Không biết Lạc khanh thế nào rồi?”
Hiên Viên Sam cũng nhìn về phía cánh cửa, cũng nghĩ, chỉ mong lần trị liệu này chỉ khiến nàng mệt mỏi, cũng đừng làm nàng bị thương.
Một hàng kim châm cắm xuống, đến cây châm cuối cùng, Kỳ An chần chừ nhìn về phía Hồ thái y, “Sư phụ?”
Hồ thái y liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười, “Tiểu Thất, tin tưởng vào phán đoán của mình đi.”
Kỳ An nhắm mắt, hít