Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

n thấy hắn tồn tại.
“Tiểu Thất!” Âm thanh đã lâu không nghe, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Kỳ An buông tay xuống, cười cười, “Ta không phải đã bảo mọi người cứ đi nghỉ ngơi hay sao? Lạc thúc thúc tạm thời không có gì nguy hiểm, Lạc tướng quân có thể an tâm.”
Lạc tướng quân?
Trong lòng bỗng nhiên nhói đau. Lạc Hoài Lễ nhìn nàng. Vẫn là dung nhan đó, lúc gặp nàng, khoảnh khắc nàng giương mắt nhìn hắn, nước mắt tràn ra, sau đó ngất đi trong lòng hắn, trên mặt hiện vẻ yên tâm.
Vẫn nhớ dưới ánh nến đỏ, nàng đỏ mặt, nhắm mắt lại, thẹn thùng động lòng người.
Vậy, vậy mà cũng có một ngày, nàng gọi hắn là Lạc tướng quân?
Trong lòng tràn đầy chua xót, hắn mở miệng, “Tiểu Thất, có thể đi dạo cùng ta một chút không?”
Một đêm này, nàng ở trong phòng, hắn trực ngoài phòng, tựa như nhớ lại ngày đó khi Long Liên vào phủ.
Giống đó, mà lại khác đó.
Khi đó, nàng là vợ hắn, hiện tại đã có một nam nhân khác yêu mến nàng; Khi đó, hắn biết nàng yêu hắn, hiện tại, nàng lại có thể tươi cười gọi hắn là Lạc tướng quân;
Khi đó, hắn không đợi được đến khi nàng ra mở cửa, luôn thở dài rời đi, hiện tại, hắn cũng đã biết, chỉ phải chờ tới hừng đông, nàng sẽ mở cửa.
Chẳng qua là, khi đó tuổi trẻ kiêu ngạo, không biết được rằng hóa ra chờ đợi cũng có thể là hạnh phúc.
Kỳ An tựa hồ sửng sốt một chút, rồi đáp lại rất nhanh, “Không cần, ta sẽ ở trong này chờ, phòng lát nữa Lạc thúc tỉnh lại tìm không thấy.”
Nàng thiển thiển cười, đoan trang có lễ, tựa như người đang đứng đối diện nàng chẳng qua là người nhà bệnh nhân chứ không phải là người đã từng cùng nàng thân mật, có yêu có hận đan xen rối rắm vậy.
Trong lòng đột nhiên cuồn cuộn tức giận, nàng dựa vào cái gì mà có thể đối đãi hắn cứ như không có chuyện gì như vậy? Hắn không phải là người khác, hắn từng là người thân mật nhất của nàng a!
“Tiểu Thất!” Hắn tiến lên từng bước, trước ánh mắt sáng trong của nàng, hắn hơi bình tĩnh lại, “Ta sợ nói chuyện sẽ kinh động cha, ngươi thấy sao?”
Kỳ An bình tĩnh nhìn hắn, lâu sau mới nói, “Được!”
Lạc Hoài Lễ đi trước, Kỳ An theo sau, vẫn duy trì khoảng cách với hắn.
Nàng không thể không đề phòng, tình ngay lý gian, dù sao nàng cũng không quên vị này đã có phu nhân.
Hai người một trước một sau đi tới Đông viện. Vẫn bài trí y như cũ, nhưng vẫn là cảnh còn người mất, lại hoặc là, ngay cả vật cũng không còn.
Lạc Hoài Lễ đứng trước hồ sen, Kỳ An thoáng trù trừ một chút, rốt cục vẫn bước theo.
“Mấy năm nay ta vẫn nghĩ tới chuyện năm đó!” Lạc Hoài Lễ nhìn từng con sóng gợn lên theo gió trên mặt nước, chậm rãi mở miệng, “Lúc đầu ta cũng nghĩ tới quá khứ đau lòng đáng sợ đó, nhưng sau này thực không dám nghĩ nữa, chỉ sợ nếu nghĩ tới sẽ không có sức lực để chống đỡ nỗi đau đó.”
Kỳ An đứng phía sau hắn, im lặng không nói.
Nàng cũng không dám nghĩ, vì cứ nhớ tới là lòng lại đau đớn tuyệt vọng.
“Nhưng tiểu Thất, nếu như ta không dám chạm vào vết sẹo này, ta sẽ vĩnh viễn mất ngươi đúng không? Chuyện năm đó xảy ra quá bất ngờ, ta đã không cho ngươi cơ hội giải thích. Tiểu Thất, hiện giờ ngươi có thể nói với ta một lần được không? Lúc này đây, chi cần ngươi nói, ta sẽ tin.”
Lạc Hoài Lễ xoay người lại, ánh mắt kịch liệt đau đớn.
Kỳ An nhìn thấy, bỗng nhiên có chút muốn cười, nàng cũng thật sự nở nụ cười.
Thật là buồn cười, nàng đã năm lần bảy lượt mở miệng, đều bị hắn khước từ, đêm đó bị nhốt, nàng vẫn ngồi sau cánh cửa, hy vọng tiếng bước chân quen thuộc kia tới. Nhưng, trọn một đêm, nàng vẫn chờ, rồi chậm rãi, sự chờ đợi biến thành lạnh lẽo, rồi đau đớn, rồi tuyệt vọng, cuối cùng là yên tĩnh! Hắn rốt cục vẫn chưa tới.
Đến lúc gặp lại, hắn lại ôm nữ tử khác mà an ủi, trong khi thất vọng chỉ trích nàng.
Nàng trốn trong ngực thái tử ca ca, muốn che tai lại nhưng đã vô lực nâng tay, cho dù hai mắt nhắm lại, thanh âm kia vẫn đâm thẳng vào lòng nàng, khiến nàng đau đớn tan nát.
Lạc Hoài Lễ, ngươi như vậy, hiện tại lại chạy tới nói những lời này, còn có ý nghĩa gì chứ?
Những tuyệt vọng bi thương cùng sỉ nhục không cam lòng mà nàng phải chịu, có thể biến mất hay sao?
Vẫn tươi cười, nàng nhắm mắt, khẽ hắng giọng, “Trải qua nhiều năm như vậy, ta đã quên hết chuyện xưa rồi.”
“Đã quên?” Lạc Hoài Lễ ngơ ngác lặp lại.
Kỳ An mở mắt ra, vạn loại cảm xúc đều đã tan hết, “Lạc tướng quân, đều đã là chuyện quá khứ, nhắc lại làm gì, chỉ làm phức tạp thêm mà thôi! Ta đã quên, ngươi cũng nên quên đi, cứ tưởng niệm quá khứ sẽ nhanh già đó.”
Xoay người định bước đi, Lạc Hoài Lễ đã bước nhanh tới, cầm cánh tay nàng, “Tiểu Thất!”
Kỳ An dùng tay kia, thong thả mà kiên định, đấy tay hắn ta, “Lạc tướng quân, thỉnh tự trọng, ta không muốn làm cho tướng quân phu nhân hiểu lầm!”
“Tiểu Thất, không có tướng quân phu nhân nào hết. Thê tử của ta, chưa từng có người khác.”
Trong lòng âm thầm kinh ngạc, nhưng Kỳ An cũng không nói thêm gì, nhẹ thở ra một hơi, nàng xoay người, “Quá khứ là quá khứ, vĩnh viễn cũng chỉ là quá khứ!”
Toàn bộ, cũng đã buông xuống vào thời khắc nàng bước chân ra khỏi L


XtGem Forum catalog