Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

ạc phủ.
Một chút oán hận kia cũng đã chậm rãi tiêu tán khi nhìn cái má lúm đồng tiền của Lãng nhi.
Ít nhất, hắn đã cho nàng Lãng nhi. Khóe miệng cong lên, cứ nghĩ đến tiểu tử kia là nàng không khỏi cảm thấy ngọt ngào. Hôm nay hẳn là có thể đến phủ thái tử gặp hắn rồi, đã lâu như vậy không thấy, không biết hắn béo hay gầy?
Trở lại trước cửa phòng Lạc Anh, nàng sửng sốt.
Trước cửa phòng là Hiên Viên Sam đang đứng, cách hắn chừng mười thước là Long Liên. Tuy rằng đứng ở hai nơi nhưng ánh mắt bọn họ lại cùng hướng về phía này.
“Tướng công!” Long Liên nhẹ kêu một tiếng, chạy tới ôm lấy cánh tay Lạc Hoài Lễ, đôi mắt lại lo sợ bất an nhìn nàng.
Là lo lắng nàng nói gì đó sao?
Kỳ An quay đi, nàng không lắm miệng, cũng không có nghĩa vụ phải an ủi ai đó đang thấp thỏm lo âu.
Ánh mắt Hiên Viên Sam rời khỏi khóe miệng đang tươi cười của nàng, tiến lên vài bước, cầm áo khoác trong tay khoác lên người nàng.
Ngày hè, tuy rằng là sáng sớm nhưng cũng không đến mức lạnh phải khoác thêm áo đi? Hơn nữa, lại là sau khi nàng đi bộ một đoạn đường như vậy?
Nàng hơi lắc người, “Ta không lạnh!”
Hai tay đặt trên vai nàng tăng thêm lực đạo, Kỳ An giương mắt nhìn khuôn mặt không chút thay đổi của ai đó, đôi môi kia đang mím chặt lại, tựa hồ đang tức giận.
Kỳ An trừng mắt nhìn hắn, giữ tay hắn lại, hắn hơi chân động nhưng cũng không cự tuyệt.
Nàng thuận thế kéo tay hắn ra, đặt tay mình vào tay hắn, lắc lắc đầu, sau đó cười nói, “Ngươi xem, ta chảy mồ hôi rồi, không cần thêm quần áo được không?”
Trong giọng nói chứa đựng vẻ làm nũng, thần sắc Hiên Viên Sam thả lỏng, vẫn chăm chú cầm tay nàng trong khi tay kia thì cầm luôn chiếc áo vừa rồi, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán nàng.
Kỳ An nghiêng mặt, mỉm cười.
Lạc Hoài Lễ tay vừa động, lại bị Long Liên giữ chặt,
“Tướng công!” tiếng gọi làm hắn phục hồi tinh thần.
Nhìn thấy động tác của Hiên Viên Sam, tay hắn nắm chặt tới rung lên bần bật.
Đó là thê hắn a, như thế nào có thể để nam nhân khác khinh bạc! Nhưng, lý trí nhắc nhở hắn, nàng không phải vợ hắn, từ bốn năm trước đã không phải.
Hiện giờ, hắn còn tư cách gì đi hộ sau người nàng, không cho nam nhân khác tiếp cận?
Hình ảnh kia đâm vào lòng hắn chảy máu. Hắn muốn tránh, nhưng cước bộ như đeo nặng ngàn cân, căn bản không thể di động mảy may.
Trong phòng có tiếng ho khan, mấy người sửng sốt.
Kỳ An vui vẻ nói, “Lạc thúc tỉnh!” rồi vọt vào phòng, thuận tay kéo theo Hiên Viên Sam.
“Tiểu Thất?” Lạc Anh đã hoàn toàn tỉnh táo lại, liếc mắt một cái thấy tiểu Thất, không khỏi vài phần nghi hoặc.
“Đúng vậy, Lạc thúc thúc, nhìn thấy tiểu Thất có phải rất vui không?”
Lạc Anh nhìn nàng trong chốc lát, rất nhanh liền hiểu ra, “Thực xin lỗi, Lạc thúc thúc bị bệnh đã khiến ngươi mệt nhọc.”
Lạc Hoài Lễ và Long Liên đều cả kinh,
“Cha, ngươi sớm biết tiểu Thất học y thuật?” Lạc Hoài Lễ nhịn không được, đem nghi vấn trong lòng nói ra.
Lạc Hoài Lễ nhìn hắn, đáy lòng thầm than, “Đúng, bốn năm trước ta đã biết!”
Lạc Hoài Lễ lui về phía sau từng bước, Long Liên dựa người vào khung cửa, lung lay sắp đổ.
Tiểu Thất y thuật trác tuyệt, vì sao không để ai biết?
Lạc Hoài Lễ còn muốn nói gì nữa, Kỳ An đã đến ngồi trước giường Lạc Anh,
“Lạc thúc thúc, chuyện này để sau nói, chúng ta nói chuyện bệnh của ngươi trước đi!” Tất cả mấy chuyện tào lao này đều không quan trọng, mấu chốt hiện giờ chính là cởi bỏ khúc mắc trong lòng hắn, bằng không nếu có lần sau, sợ là thuốc và châm cứu đều không có hiệu quả nữa.
“Nói chuyện bệnh của ta?”
“Đúng vậy. Lạc thúc thúc hẳn là đã nghe nói tâm bệnh hoàn tu tâm dược y đi?”
Lạc Anh không trả lời, tâm dược của hắn, đã sớm không thể có.
Kỳ An không nhìn vẻ ảm đạm của hắn, chỉ không nhanh không chậm nói, “Việc đã qua không thể kéo lại, không nên suy nghĩ nhiều! Thật sự đau không thể ức, phải quên nó đi!”
“Quên?” Lạc Anh nhắm mắt, nửa ngày, ho khan vài cái mới cúi đầu nói, “Tiểu Thất, làm sao nói quên là quên. Đã xâm nhập vào máu thịt, tuy muốn quên mà quên không được, đâu phải tùy vào ta tác chủ.”
“Nếu như không thể quên được, hãy vĩnh viễn ghi khắc đi! Vĩnh viễn ghi khắc, lại chỉ có thể ngẫu nhiên nhớ tới, chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp mà quên đi những ký ức thống khổ.”
Lạc Anh mở mắt nhìn nàng, trong mắt có lắng đọng nỗi thống khổ nhiều năm.
Kỳ An cười tủm tỉm, “Lạc thúc thúc yêu nương ta mà, nếu như yêu, không nên để nàng biến thành người làm cho người ta thống hận. Ngươi đừng vội biện giải, ngươi xem xem, ngươi luôn sa vào trong tình trạng thống khổ không thể tự kiềm chế, những người bên cạnh ngươi, yêu thương quan tâm ngươi nhất định sẽ thống hận nương ta, nếu như không có nàng, làm sao có thể hại ngươi ra như vậy?”
“Cho dù chính là ngươi, cũng có những lúc đau đớn đến không thở nổi, nhất định cũng từng rất oán hận, hận nương rời đi, hận hai người không thể gần nhau.”
Lạc Anh mở miệng, nhưng cái gì cũng không nói ra.
Kỳ An tiếp tục, “Ngươi xem, chỉ vì vậy, ngươi đem những người chung quanh trở nên xa lạ, đem l


Insane