Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
úc gặp nhau biến thành ngọn nguồn đau khổ, còn cầu cho chưa từng bắt đầu. Lạc thúc thúc, ngươi yêu nàng như vậy, thực là đáng tiếc, có đúng không?”
Lạc Anh đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt có nỗi hoài niệm sâu xa, “Tiểu Thất như vậy, thật sự rất giống A Quý. Mỗi khi nàng muốn ta làm chuyện gì, cũng đều nói năng hùng hồn thế này, làm cho ta, rõ ràng là không muốn, lại vô lực cự tuyệt.”
Kỳ An cười cười, “Vậy thì Lạc thúc thúc, ngươi hãy thử một lần đi, ít nhất là đừng để mình sa vào đau buồn nữa, hãy tập hòa mình vào với những người bên cạnh đi.”
Lạc Anh nhìn nàng, “Được, ta sẽ cố gắng, vĩnh viễn ghi nhớ, chỉ thi thoảng nhớ tới thôi. Cho dù có nhớ cũng chỉ nhớ tới những ngày tháng tốt đẹp!”
Lại thở một hơi, “Nhưng tiểu Thất à, cả đời này của Lạc Anh ta chỉ yêu một nữ nhân, đến chết cũng không thay đổi.”
Nhãn tình Kỳ An có chút nóng lên, nhìn khuôn mặt kiên nghị của Lạc Anh, nhẹ than, “Kỳ thật, nàng thực là may mắn. Cả một đời si tình, có mấy người có thể làm được!” Mà hắn một đời si tình, đã có năm tháng chứng minh.
Đợi Lạc Anh uống thuốc xong, Kỳ An giúp hắn nằm xuống.
Lạc Anh nhìn Hiên Viên Sam, lại nhìn Kỳ An, “Tiểu Thất, thời gian này ngươi hãy ở lại trong phủ đi, khỏi phải đi đi lại lại mệt nhọc.”
Tiếng nói vừa dứt, liền có ba ánh mắt nhất tề phóng tới.
Tiểu Thất vừa định nói, Hiên Viên Sam đã đứng trước mặt nàng. Tiểu Thất chỉ có thể trừng mắt nhìn bóng lưng hắn, không nói gì. Khinh Ngũ lại không có ở đây, hắn đứng chắn trước mặt nàng nói chuyện với Lạc Anh, liệu Lạc Anh có thể hiểu hay không?
Hiên Viên Sam đương nhiên sẽ không nói, nhất là khi không có Khinh Ngũ. Hắn chỉ trừng mắt, lạnh lùng nhìn Lạc Anh. Tầm mắt hai người giao nhau.
Hiên Viên Sam quay ngoắt lại, ngực phập phồng, hai mắt sáng quắc.
Kỳ An nhìn hắn, tỏ vẻ xin lỗi, nhưng Lạc Anh thế nào cũng là trưởng bối, làm sao có thể nói đi là đi được?
Lạc Anh nói, “Ta muốn hỏi tiểu Thất một câu, một mình.”
Hiên Viên Sam đẩy mạnh cửa, sải bước đi ra ngoài.
Cuối cùng, Lạc Hoài Lễ và Long Liên cũng đi khỏi.
“Tiểu Thất, Vương gia không phải người thường, ngươi thực sự đã xác định?” Lạc Anh trịnh trọng hỏi.
Kỳ An ngẩn ra một chút rồi lập tức thoải mái trở lại, “Lạc thúc thúc lo lắng sau này ta sẽ gặp chuyện phiền toái sao? Không sao, hắn nói ta không cần quan tâm, ta sẽ tin hắn.”
Thanh âm hai người dù rất nhẹ, rất khẽ, nhưng hai người ngoài cửa đều đồng thời chấn động. Hai người họ đều có nội lực bất phám, tự nhiên nghe được rất rõ ràng.
Hiên Viên Sam chậm rãi cúi đầu, khóe miệng lại ôn nhu cong lên.
Lạc Anh lắc đầu, “Ta không phải nói cái này!”
Kỳ An nghi hoặc nhìn về phía hắn.
Lạc Anh có chút mệt mỏi xoa xoa mi tâm, lấy trong ngực ra một chiếc chìa khóa, “Ngươi mở chiếc hộp sắt dưới giường ra!”
Dưới giường hắn đúng là có một chiếc hộp sắt, Kỳ An mở ra, sửng sốt.
Bên trong xếp đặt rất gọn, có một tí đồ dùng nữ tử như châu sai, kim sức, và mấy phong thư.
“Mở lá thư trên cùng ra xem.” Tiếng Lạc Anh truyền đến.
Kỳ An không hỏi nhiều, chỉ lấy ra lá thư đó, mở ra.
Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động. Hiên Viên Sam và Lạc Hoài Lễ đều lo lắng nhìn về phía cửa phòng.
Mà Kỳ An, cảm thấy khiếp sợ, đúng là nửa ngày không nói nên lời.
Thư gửi cho Lạc Anh, nói muốn hủy bỏ hôn ước, vì Tiêu Thất, tựa hồ đã yêu thương một nam tử khác. Mà phụ tử Tiêu gia một lòng bảo vệ Tiêu Thất, thầm nghĩ sẽ để nàng tự do khoái hoạt nên cũng không báo cho nàng biết nàng đã có hôn ước. Mà người kia, cũng là có ý.
Tiêu Đại sợ sẽ có chuyện xảy ra với muội muội nên trước thanh minh với Lạc Anh, nhân khi hai người còn chưa sinh tình, không bằng như vậy giải ước, cũng sẽ không làm chậm trễ lẫn nhau.
Chẳng qua là Lạc Anh cảm thấy không muốn, cho nên mới trì hoãn việc này, cũng không nghĩ tới sự việc lại kết thúc như thế.
Lạc Anh nhìn nàng, thanh âm rất nhẹ, tựa hồ sợ làm kinh động nàng, “Có lẽ có một ngày tiểu Thất sẽ khôi phục trí nhớ, cũng sẽ xác định được tâm ý của mình. Nếu như là Lạc Hoài Lễ, Lạc thúc chắc chắn sẽ không để hắn làm ngươi khó xử, nhưng nếu như là Vương gia, ngươi làm sao có thể dễ dàng rời đi, đuổi theo người ngươi muốn?”
Kỳ An phục hồi tinh thần lại, gấp lá thư lại, bỏ vào trong hộp sắt.
Chậm rãi thở ra một hơi, nàng tiến lên, nhẹ nhàng ôm Lạc Anh, “Lạc thúc thúc, ngươi yên tâm, ta tự biết mình đang làm gì. Quá khứ, đã qua rồi.”
Tình yêu của Tiêu Thất đã theo nàng rời đi, vĩnh viễn mai táng.
Lạc Anh còn muốn nói gì nữa, lại bỗng nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, sau đó,
“Nương!” Một thanh âm trong trẻo vang lên.
Kỳ An sửng sốt, Lãng nhi?
“Nương!” Lãng nhi vừa chạy từ ngoài cửa lớn vào vừa kêu, kéo theo phía sau một đám người.
“Tiểu Lãng nhi, ngươi chậm một chút!” Hiên Viên Ký lau mồ hôi, khẩn trương hô lên, không hiểu vì sao hắn rõ ràng là chân ngắn béo tròn mà lại chạy nhanh như vậy.
Mời vừa rồi ở trong cung, hắn và Hồ thái y nói về bệnh tình của Lạc Anh, trong lúc vô tình có nhắc