Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.
tới tiểu Thất, không chú ý tới Lãng nhi đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh.
Kết quả là, hài tử kia vừa nghe thấy đã vọt chạy ra ngoài cung.
Tiêu Lịch kia chỉ nghe một câu của Lãng nhi, liền mặt không nhăn mày không nhíu ôm Lãng nhi mà chạy, làm hại hắn và Phượng Định vất vả đuổi theo.
Kết quả, tiếng kêu “nương” trước cửa Lạc phủ vang lên, Hiên Viên Ký cũng chỉ biết cười khổ. Nha đầu kia và Lãng nhi, quả nhiên là mẫu tử.
Uổng công Vương thúc tính mọi mưu lược, một cái ôm của nha đầu kia tại võ lâm đại hội đã đem quan hệ của hai người sáng tỏ thiên hạ; mà Lãng nhi, Hiên Viên Sam lại thở dài, một đường từ hoàng cung tới Lạc phủ thét “nương”, chỉ còn thiếu nước chiêu cáo thiên hạ.
“Nương!” Lãng nhi không nhìn tới bao ánh mắt kinh ngạc đang đổ tới, thẳng một đường chạy tới mở cửa phòng Lạc Anh.
“Lãng nhi?” Lạc Anh ngạc nhiên.
“Nương! Oa!” Lãng nhi liền bổ nhào vào lòng nàng, thương tâm nghẹn ứ từ lâu rốt cục bùng nổ, khóc đến thê thảm.
“Lãng nhi!” Kỳ An đau lòng không thôi, vội vàng đưa tay lên mặt hắn, không ngừng cọ, “Sao lại khóc thành như vậy a, không phải nương đã đến đây sao?”
“Ô ô! Nương gạt người, ngươi nói rõ ràng là một tháng, mà thiệt nhiều tháng không tới.” Lãng nhi lên án, tiếp tục há mồm khóc lớn.
“Được rồi, được rồi, đều là nương không tốt, nương sai rồi, Lãng nhi tha thứ cho nương được không?” Nước mắt càng lau càng nhiều, Kỳ An ôm chặt hắn, ôn nhu dỗ dành.
“Không được! Không! Nương đã lâu như vậy không tới tìm Lãng nhi, có phải là không cần Lãng nhi không?”
“Làm sao như thế được? Nương thích nhất chính là Lãng nhi, làm sao có thể không cần chứ?”
“Mặc kệ, mặc kệ. Dù sao cũng là nương sai.” Lãng nhi ôm cổ nàng, thương tâm khóc.
Ngoài mấy người Hiên Viên Sam, Hiên Viên Ký và Tiêu Lịch ra, những người khác đã sớm ngây ngốc thành một đoàn.
Mặt Lạc Hoài Lễ thoắt xanh thoắt trắng, liên tiếp lui về phía sau vài bước, chân mềm nhũn ngồi bệt trên mặt đất, trong đầu ong ong. Hài tử kia, gọi nàng là nương?
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn đôi mẫu tử kia.
Lãng nhi, bốn tuổi, trong ánh mắt có bóng dáng hắn, mà nương hắn, bốn năm trước, là thê của hắn.
Lạc Anh cũng cả kinh ngồi dậy, chỉ vào Lãng nhi, nửa ngày mới thốt ra một câu, “Lãng nhi, là hài tử của tiểu Thất?” Bao nhiêu khí lực bị một câu này tiêu hết, hắn suy sụp nằm xuống, Kim Vân đúng lúc đỡ lấy hắn.
“Lãng nhi, là hài tử của tiểu Thất?” hắn kéo Kim Vân, tựa hồ có chút không thể tin được.
Kim Vân mặt đầy nước mắt, nghẹn ngào gật đầu.
Ngón tay Lạc Anh run lên, vô lực rớt xuống.
Khó trách lúc mới gặp đã thấy giống, gặp lại liền cảm thấy hợp ý, hóa ra là máu mủ tình thâm.
Long Liên phía xa đã ngã ngồi trên mặt đất, vô lực đứng dậy.
Tiêu Thất năm đó có hài tử! Hài tử, hài tử, đã trở thành giấc mơ không thể thành của nàng mỗi đêm.
Tất cả mọi chuyện, rốt cục sao lại trở thành thế này?
Nàng dùng một hài tử để bức Tiêu Thất rời đi, mà Tiêu Thất, có hài tử, lại không hề đề cập tới, tự thân rời đi.
“Tiêu Thất, Tiêu Thất!” Mỗi một lần kêu, trong lòng lại tích thêm một lần máu, nàng rõ ràng đã muốn rời đi, vì sao còn muốn có hài tử này?
Lãng nhi khóc tới sắp không thể thở. Kỳ An bất đắc dĩ, vỗ vỗ mặt hắn, “Lãng nhi, sao lại càng khóc càng thương tâm? Ngươi khóc làm nương cũng muốn khóc a!”
Lãng nhi không để ý tới nàng, chôn mặt vào cổ nàng, chuyên tâm khóc.
Thở dài, thở dài, lại thở dài, “Ai! Khóc nhìn thật là xấu a!”
Lời này vừa nói ra, tiếng khóc lập tức biến mất. Lãng nhi ngẩng đầu, vẫn còn đang thở gấp vì mệt. Một đôi mắt đỏ mở to ủy khuất nhìn nàng.
Kỳ An nhìn tay áo ướt đẫm của mình, liếc tới Hiên Viên Sam đang đứng ở cửa, vươn tay ra, “Đưa áo khoác ta dùng một chút.”
Dù sao cũng đã dùng để lau mồ hôi cho nàng, giờ dùng để lau nước mắt cho nhi tử nàng hẳn là không vấn đề gì đi! Kỳ An nghĩ.
“Nhìn xem, mắt đều sưng đỏ cả lên rồi, thực giống con thỏ nhỏ.” Kỳ An có chút đau lòng.
Lãng nhi mếu máo phản đối, “Lãng nhi ko giống con thỏ nhỏ!”
“Vậy thì giống cái gì, tiểu quỷ!”
Lãng nhi sụt sịt, lại cúi mặt vào cổ Kỳ An, rầu rĩ nói, “Cho dù giống thì cũng là con thỏ đáng yêu nhất.”
Kỳ An cười tủm tỉm, “Đúng vậy, sẽ không có ai so sánh được với con thỏ nhỏ Lãng nhi đáng yêu của nhà chúng ta.”
Lãng nhi ghé vào vai nàng, qua một hồi lâu im lặng mới ngẩng mặt lên hỏi, “Nương, Lãng nhi không khóc sẽ không khó coi đúng không?”
“Đúng, đúng, là đẹp nhất!”
“Vậy thì nương, về sau nếu lúc nào tâm tình không tốt thì có thể ngắm Lãng nhi, sẽ vui vẻ trở lại.” Hắn còn nhớ rõ, nương nói nhìn những cái đẹp mắt sẽ không ngẩn người nhìn ra cửa sổ nữa.
Trong lòng ấm áp, Kỳ An ôm sát thân hình nhỏ nhắn của hắn, chỉ cảm thấy có được hài tử này thật sự là quá mãn nguyện rồi.
Lau khô mặt cho Lãng nhi xong nàng mới đặt hắn xuống đất.
Lãng nhi nhìn nàng, sau đó chạy tới trước giường Lạc Anh, nhăn nhăn mặt, “Ông nội, ngươi khỏe chưa? Lần trước Lãng nhi tới thăm ngươi, ngươi đã sinh bệnh rồi.”
Lạc Anh vươn tay ra vuốt gương mặt hắn, kích động nói, “Xin lỗi đã làm Lãn