Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342933

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2933 lượt.

cũng không hề câu nệ.
Bồi bàn bưng lên một dĩa vịt nướng, đây là một món ăn rất bình thường, chẳng qua là hương vị ăn rất ngon, con vịt nướng nằm trong mâm màu vàng óng, bóng loáng ngon miệng, thoạt nhìn thơm giòn hấp dẫn. Tiết Đồng rất thích món này, lau lau tay rồi xé một miếng thịt mỏng ra, chậm rãi chấm nước tương bên cạnh, rồi lại xé một miếng da đặt lên nói với Long Trạch: “Món này thật ngon.”
Long Trạch rất tự nhiên nghiêng mặt xuống, Tiết Đồng cũng phối hợp theo gắp miếng thịt lên đưa tới miệng anh ta, anh ta cầm lấy tay cô cắn một nửa, dáng vẻ rất thân mật tự nhiên, nhìn không giống làm kiểu chút nào, như là hai người đã làm như vậy không biết bao nhiêu lần.
Sóng mắt Triển Thiểu Huy ngồi đối diện khẽ dao động, nhìn dĩa vịt nướng kia nói với Cố Hạ: “Tôi muốn ăn món kia.”
Chờ anh ăn xong, Cố Hạ cầm đũa lên ăn cơm, không thèm để ý đến anh, tính tình của tên đại thiếu gia này cũng không biết học từ ai, thích tự cao tự đại, còn thích sai khiến người khác. Triển Thiểu Huy vỗ vỗ vai cô, nói một chủ đề có thể cô cảm thấy hứng thú, “Tiết Đồng học cùng trường với em, còn cùng khóa, hai người chưa gặp nhau bao giờ sao?”
“Vậy sao?” Cố Hạ ngẩng đầu lên, sự chú ý cũng bị dời đi, nhìn người đối diện hỏi: “Cô cũng học đại học C?”
“…” Tiết Đồng cười nói, “Triển thiếu không nói tôi cũng không biết.”
Hai người cùng khóa, chỉ khác khoa, Tiết Đồng cũng sinh ra trong một gia đình bình thường, cuối cùng thì Cố Hạ cũng tìm được người nói chuyện, ngồi trên bàn tiệc cũng có thể nói vài câu, không chỉ thế, hiện giờ Tiết Đồng cũng có một điểm chung với cô – kĩ thuật đánh bài rất tệ, đây là điều cô nhận ra sau khi ăn xong mọi người cùng đánh bài.
Tốt xấu gì khi đánh bài Cố Hạ còn nhìn bài trên bàn, suy nghĩ trước khi đánh, ra bài cũng rất thận trọng; Tiết Đồng thì nhìn thấy quân bài nào không vừa mắt thì ném xuống, bài không hồ cũng không lo, liên tục xuất pháo, Long Trạch ngồi bên cạnh cũng không nhắc nhở cô ấy, để cô tự đánh loạn xạ cả lên.
Đánh được vài ván, Cố Hạ thấy có chút may mắn khẽ nói với Triển Thiểu Huy: “Cuối cùng tôi cũng thành người kế cuối.”
Triển Thiểu Huy cười khẽ, “Cô ấy đánh bài không chịu áp lực nên mới đánh loạn xa.”
Cố Hạ gật đầu, mọi người đều như vậy, chỉ có cô là gánh vác một đống áp lực.
Tiết Đồng chỉ thuần túy xem việc đánh bài là để giải trí, hưởng thụ quá trình đánh bài, Long Trạch ngồi bên cạnh ôm eo cô, lúc bị thua anh ta còn tủm tỉm cười, dáng vẻ đắc ý nói: “Lại thua rồi, nhìn em đánh bài thật sự là rất buồn cười.”
“Không cần anh lo.” Tiết Đồng sẳng giọng, đẩy anh ra. Triển Thiểu Huy nói đúng, cô ấy đánh bài không có áp lực, thắng thì tiền thuộc về mình, còn thua quá thảm thì bắt Long Trạch trả. Cô ấy không mở miệng cầu cứu Long Trạch, Long Trạch cũng không giúp cô ấy, ngồi bên cạnh cầm túi khoai tây chiên, thỉnh thoảng đút cho cô ấy một miếng, cười tủm tỉm nhìn cô ấy đánh bài.
Tiết Đồng thua rất nhiều, ngay cả Cố Hạ cũng thấy không được, nhỏ giọng hỏi Triển Thiểu Huy: “Cô ấy đánh như vậy không sao à?”
Triển Thiểu Huy cầm bài lên giúp cô, người khác không biết nội tình nhưng anh thì không thể không biết, nói: “Đánh bài của cô cho tốt đi, cuối cùng ai thua vẫn chưa biết đâu.”
Hôm nay Cố Hạ khá may mắn, thắng liền vài ván, đối diện còn có một người đánh bài lung tung, bạn gái của Hàn Minh đánh cũng không quá siêu, cũng tạm được mà thôi, không lâu sau Cố Hạ thắng được một đống cắc, mặt cô hơi ửng hồng, rất đắc ý nói: “Không biết hôm nay có thể thắng lớn không, thắng lại hết tiền thì có thể được giải thoát rồi.”
Triển Thiểu Huy cười khẽ một tiếng từ cổ họng, Cố Hạ đánh bài cũng khá ổn nhưng cũng không tính là người đánh quá giỏi, may mắn thì cũng có thể thắng được một ít. Anh liếc nhìn đống cắc một cái, sau đó rời khỏi phòng.
Một lát sau, Long Trạch nhận được một tin nhắn, Triển Thiểu Huy nhắn tới, hai chữ rất đơn giản, “Ra đây.”
Triển Thiểu Huy đứng trước cửa sổ bên hành lang, nhìn ra hồ nước ngoài kia, thấy anh ta tới thì cười nói: “Thế nào, hôm nay tính đến đây vung tiền sao?”
“Tôi thì không sao cả, vui là tốt rồi.” Long Trạch cười nhạt, anh ta cũng xuất phát từ mục đích kết giao với mọi người mà tới, cũng không phải tới để thắng tiền về, “Thấy cô gái của anh thắng thật vui vẻ.”
“Nhưng hôm nay tôi không muốn để cho cô ấy thắng vui vẻ như vậy.” Triển Thiểu Huy nói.