Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2936 lượt.
g như người mẫu đi thử đồ, nhân viên bán hàng đưa quần áo cho cô, cô chạy vào phòng thử, trở ra nhìn ánh mắt quan sát như đang chọn thức ăn ngoài chợ của Triển Thiểu Huy. Thật vất vả Triển Thiểu Huy mới cảm thấy không tệ, nói người ta gói quần áo lại, lúc ấy Cố Hạ cảm thấy như cuối kì không bị nợ môn nào. Sau đó Triển Thiểu Huy lại ngẩng cao đầu mà đi đến một cửa hàng quần áo khác, Cố Hạ mang theo túi lớn túi nhỏ chạy theo sau, trông càng giống trợ lí hay là người hầu.
Những nhà tư bản khi làm việc chú trọng nhất là hiệu suất, mua được ba bộ quần áo, tìm hơn nửa tiếng, Triển Thiểu Huy vẫn cảm thấy tốc độ quá nhanh, vẫn chưa tới 5h, ăn cơm tối thì hơi sớm, Cố Hạ cầm theo mấy cái túi xin chỉ thị của anh: “Triển thiếu, đã chọn xong rồi, tôi có thể về nhà không?”
“Cô chọn xong nhưng tôi thì vẫn chưa mua.” Triển Thiểu Huy bất mãn nói, mặc dù trung tâm thương mại này bán những nhãn hiệu quần áo cũng không tệ lắm nhưng mà quần áo của Triển Thiểu Huy đều đặt mua từ Pháp, Italy chuyển về đây, toàn bộ đều làm bằng tay, anh không mua quần áo ở bên ngoài, nhưng mà lúc này anh lại nói: “Đi, giúp tôi chọn quần áo.”
Anh hoàn toàn vứt bỏ tốc độ lúc nãy, chậm chạp chọn, sai rồi, là Cố Hạ chọn quần áo, anh ngồi bên cạnh bình phẩm, chê đông chê tây, chọn nửa ngày mới thử một bộ, nhân viên bán hàng vẫn luôn nhiệt tình mỉm cười cũng không chịu nổi nữa. Thật ra quần áo đàn ông trong mắt Cố Hạ đều như nhau cả, vóc người Triển Thiểu Huy rất đẹp, mặc cái gì cũng đẹp, nhưng mà về sau thưởng thức không nổi nữa, ngồi trên ghế sofa trong cửa hàng, hai tay chắp lại, “Triển thiếu, anh hãy tìm người khác giúp anh chọn đi, tôi không có ý kiến gì.”
Triển Thiểu Huy ném cho cô một ánh mắt khinh bỉ, Cố Hạ làm như không nhìn thấy, thấy anh trừng mặt với cô thì vô lực nói: “Bộ này trên người anh rất đẹp, mặc vào trông rất anh tuấn, tôi cũng không biết anh thích kiểu nào.”
Chiếc áo khoác tối màu trên người anh quả nhiên là không tệ, Triển Thiểu Huy nhìn thấy bên ngoài trời đã tối, nói nhân viên gói quần áo lại, kí đơn, “Đi, đi ăn cơm.”
Lúc anh đưa Cố Hạ về, bảo lái xe đưa cô đến dưới lầu, trước khi chia tay còn nói: “Cuối này tuần tôi lại đưa cô ra ngoài chơi.”
“Chơi?” Cố Hạ nghĩ nghĩ, nói: “Cuối tuần này là tết tây, nếu anh không có việc gì thì tôi cũng đã có kế hoạch của mình rồi.”
Khóe môi Triển Thiểu Huy trầm xuống, phụ nữ không thể đối xử với họ quá tốt, anh dùng giọng điệu cứng ngắc nói: “Tiếp tục đánh bài, cô vẫn còn rất nhiều tiền chưa thắng về được.”
Ghét bỏ
Triển Thiểu Huy cứ như vậy mà quy định thời gian cuối tuần ra ngoài cùng Cố Hạ, đây là buổi tối cuối cùng trong một năm, những tin nhắn chúc mừng của Cố Hạ cũng gửi cho Triển Thiểu Huy, qua một lúc thì nhận được tin nhắn hồi âm, không phải lời chức mà là “Giữa trưa nay đi ăn cơm cùng vài người bạn, sau đó đánh bài.”
Cố Hạ không muốn tham gia tiệc tùng, trả lời anh: “Tôi chỉ đánh bài, không ăn cơm đâu.”
Đầu bên kia hùng hồn không hề khách sáo trả lời lại, “Cô còn nợ hơn một ngàn vạn, không ăn cơm thì dựa vào cái gì mà mang cô đi đánh bài? Không thì tôi dẫn cô đến sòng bạc, cô dựa vào bản lĩnh của mình mà thắng lại tiền về.”
Cố Hạ nào có thích đến mấy sòng bài đó? Giọng điệu của Triển Thiểu Huy làm cho cô không dám cãi lại, thỏa hiệp nói một câu, “Tôi không biết uống rượu.”, sau đó lại nghĩ thầm trong đầu tại sao tự nhiên mình lại thiếu nợ tên đại gia này hơn một nghìn vạn cơ chứ.
Triển Thiểu Huy giới thiệu vài câu, Cố Hạ biết tên của đối phương, gật đầu chào hỏi bọn họ, nhìn bạn gái trong ngực Chung Hiến Kiệt mấy lần, ngồi vào chỗ khẽ hỏi Triển Thiểu Huy: “Cô ấy có phải là diễn viên không?”
Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh khẽ gật đầu.
Khó trách nhìn qua lại thấy quen như vậy, cô gái kia là diễn viên đang lên, fan nhiều vô số, Cố Hạ và Từ Lộ Lộ cũng đang theo dõi bộ phim truyền hình cô ấy đóng, hai cô vô cùng yêu thích vai của cô minh tinh kia, ngồi trên ghế solon, Cố Hạ hỏi Triển Thiểu Huy: “Tôi có thể xin chữ kí của cô ấy không?”
“Có thể.” Triển Thiểu Huy nhẹ trả lời.
Cố Hạ rất phấn khích, lại nghe thấy anh thấp giọng nói: “Chẳng qua là nếu cô làm mất mặt tôi, tôi sẽ trực tiếp ném cô xuống cái hồ ngoài cửa sổ phòng này.”
Ánh mắt của anh nhìn về phía cửa sổ thật to, liếc mắt nhìn Cố Hạ, mang theo một chu