XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2935 lượt.

một tiếng, “Chuyện rõ ràng như vậy, anh chỉ cần nhìn qua cách cô ấy mặc quần áo là biết rồi, anh xem đại minh tinh kia trời lạnh như vậy còn dám khoe đùi, biết ngay Chung thiếu không quan tâm đến cô ấy; bạn gái của Hàn thiếu thì ăn mặc rất thích hợp, vừa đủ ấm; người mặc nhiều lớp nhất là Tiết Đồng, chuẩn bị đầy đủ mới ra ngoài, vừa rồi Long Trạch còn sợ cô ấy mặc không đủ.”
Ánh mắt Triển Thiểu Huy đảo qua người cô, “Đi thôi, chúng ta lái xe đi ngắm cảnh hồ, lúc tuyết rơi rất đẹp.”
Tác giả: Cố Hạ thoát không khỏi rồi nhỉ ^^






Hiểu lầm
Cảnh bên hồ xác thực rất đẹp, không gian thoáng đãng pha một màu xám trắng, hồ tựa vào chân núi, gió thổi nhẹ nhàng, vùng này có ít nhà cao tầng, hai bên là những căn biệt thự thấp thoáng, có rất nhiều những ngôi nhà ngói đỏ, mái vòm màu trắng, có cả những ngọn tháp cao cao,… Sắc màu đa dạng làm nổi bật thêm vẻ đẹp bên hồ, kéo dài đến giữa sườn núi.
Tuyết rơi khiến cho cảnh hồ càng đẹp hơn, bên ngoài rất ít người qua lại, Cố Hạ ngồi trong xe nhìn về phía trước, cách lớp kính thủy tinh nhìn ra bên ngoài, tuyết rơi không một tiếng động, bên ngoài yên bình như thơ, từng mảnh bông tuyết nhảy múa, mang theo một chút vui vẻ, như vô số những sinh mệnh nhỏ nhắn chưa biết gì đang rong chơi nhảy múa, rơi vào không gian rồi mất dạng. Xe hơi chạy chậm như một con rùa đen, phía trước là kính chắn gió, cần gạt nước đong đưa quét những bông tuyết rơi xuống, Cố Hạ nhìn mãi đâm ra nghiện, nói với Triển Thiểu Huy: “Triển thiếu, tôi có thể ra ngoài xem không?”
Triển Thiểu Huy ngừng xe bên đường, đưa dù cho cô, Cố Hạ bung dù lên rồi không thể chờ đợi được nữa mở cửa xe chạy ra ngoài, mới vừa xuống xe đã rùng mình một cái, nhiệt độ rất thấp, vừa rồi cô không mặc đủ ấm nên tất nhiên cảm thấy lạnh. Nhưng mà đây cũng là trận tuyết đầu đông, mang theo hương vị phong tình cùng một vẻ ý nhị cổ điển, cái lạnh không thể ngăn Cố Hạ tung tăng như chim sẻ, cô cầm dù đứng bên hồ, nhìn những bông tuyết dần dần tích tụ trắng xóa trên bãi cỏ cùng lá cây, rơi xuống lá cây trông giống như những bông hoa lê trắng. Cô si ngốc ngắm nhìn, trên người bỗng có một cảm giác ấm áp khó hiểu, một chiếc áo choàng thật dày đã khoác trên người cô, Cố Hạ quay đầu lại nhìn, Triển Thiểu Huy đang đứng sau cô, sắc mặt ôn hòa, nhẹ giọng nói: “Cô khoác vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Anh mặc một chiếc áo cổ cao màu xám chui vào dù của Cố Hạ, những sợi tóc trên trán còn dính vài mảnh bông tuyết, Cố Hạ dịch dù sang bên cạnh một chút, cười cười, “Không cần, Triển thiếu, nếu anh mà bị cảm lạnh sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của công ty, rồi sau đó sẽ ảnh hưởng đến tiền thưởng cuối năm của chúng tôi…”
Một chiếc dù, hai người, mặc dù không ôm nhau nhưng cũng rất gần nhau, bả vai chạm nhau, Cố Hạ cảm thấy đáy lòng có một dòng nước ấm chậm rãi chảy xuôi qua. Trở lại trong xe, cô giục anh cho cởi áo ngoài ra, giọng điệu Triển Thiểu Huy lại như mệnh lệnh, “Mặc đi.”
Bọn họ ngồi trên xe nhưng vẫn chưa quyết định đi đâu Triển Thiểu Huy nhận được điện thoại, Trịnh Giang Hà gọi tới, nói anh ta có chút việc, hỏi Triển Thiểu Huy có thể tham gia bữa tiệc tối nay không. Triển Thiểu Huy cúp điện thoại nói: “Tối nay không mời cô ăn cơm được, tôi đưa cô về.”
Vẫn như cũ một nam một bắc, lúc Triển Thiểu Huy không có gì làm sẽ đích thân đưa cô về nhà, chuyện này Cố Hạ cũng không để ý tới, trên đường đi cô vẫn hào hứng bừng bừng ngăm phong cảnh bên ngoài, Cố Hạ nhìn những bông tuyết nói: “Nếu như rơi cả đêm vậy ngày mai tuyết sẽ đóng rất dày, có thể đắp người tuyết rồi.”
“Cô muốn đắp người tuyết sao?” Triển Thiểu Huy vừa lái xe vừa hỏi.
“Tôi muốn đắp một cái, dưới lầu nhà tôi lại không thích hợp để đắp người tuyết, tìm được một bãi cỏ là thích hợp nhất, tuyết đắp xong cũng không dễ bị phá hư.” Triển Thiểu Huy nhìn về phía trước nói.
Triển Thiểu Huy cười cười, “Cô có thể đắp một cái dưới lầu nhà tôi, chỗ của tôi rất thích hợp để đắp người tuyết.”
“Tôi không đến đó đâu.” Cố Hạ lại nói thẳng, “Tôi đến công viên mà đắp, đi cùng với Từ Lộ Lộ.”
“Ngày mai tôi phải ra nước ngoài vài ngày.” Triển Thiểu Huy thản nhiên nói, “Bận rộn hết thời gian này nữa là xong, trước tết sẽ rảnh rỗi một chút, nếu như khi đó tuyết rơi cô phải giúp tôi đắp một người tuyết.”
Cố Hạ nhìn anh, nhẹ nhàng mở miệng nói: “S