Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2932 lượt.

́t uy hiếp, lại mang theo một chút chờ mong, như là muốn nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của Cố Hạ khi bị rơi xuống hồ.
Nghĩ đến nước hồ lạnh như băng, Cố Hạ run rẩy, bĩu môi nói: “Như vậy mà cũng không được sao?”
Triển Thiểu Huy thấp giọng nói, “Hôm nay là buổi họp mặt cá nhân, tôi bảo cô đến làm việc, cô cứ làm cho tốt vào, đừng nghĩ đến cái gì khác.”
Trong lòng Cố Hạ khi nhắc tới Triển Thiểu Huy thật sự thấy rất chán ghét, cô rõ ràng không thích vậy mà còn ép cô, đã không có phúc lợi gì giờ lại còn uy hiếp cô. cô quay ngoắc đầu đi nhìn cô diễn viên cô yêu thích kia, gái đẹp đúng là gái đẹp, nhìn gần cũng không chút tỳ vết, chỉ là hai tay cọ tới cọ lui trên người đàn ông, giọng điệu thì nũng nịu, thật là kém xa hình tượng ngọc nữ trên màn ảnh, hình tượng thần tượng lập tức bị hủy diệt.
Cửa bị mở ra, môt đôi nam nữ từ bên ngoài bước vào, ánh mắt Cố Hạ lập tức bị hấp dẫn, vóc dáng của người đàn ông mười phần anh tuấn, khí chất ưu nhã, khuôn mặt sáng sủa góc cạnh; nguyên nhân mà cô gái kia hấp dẫn ánh mắt Cố Hạ chính là cô ấy mặc cực kì nhiều, trên đỉnh đầu còn đội một chiếc nón len, trên cổ còn quàng khăn cùng màu, nhìn cô ấy rất ấm áp; còn mặc thêm một chiếc áo khoác rộng bên ngoài, còn có cả một đôi bao tay, đương nhiên, quần áo trên người cô ấy cũng rất đẹp, ngọt ngào đáng yêu. Nhưng mà trong những bữa tiệc nhà giàu này Cố Hạ chỉ toàn nhìn thấy những cô gái ăn mặc hở hang khoe dáng người của mình, giờ nhìn thấy như vậy nên rất bất ngờ, thật ra cô càng muốn nói sớm biết có người ăn mặc như vậy thì tôi cũng sẽ mặc nhiều thêm một chút.
Người đàn ông bước đến chào hỏi, phòng rất ấm áp, anh ta vừa cởi khăn quàng cổ ra cho bạn gái, vừa nói: “Không nghĩ tới mọi người lại đến sớm như vậy, tôi không đến muộn chứ?”
“Long Trạch, dù sao lát nữa cậu chịu phạt ba ly là được rồi.” Triển Thiểu Huy cười nói.
Long Trạch giúp Tiết Đồng cởi áo ngoài đưa cho bồi bàn rồi kéo cô tới, mọi người cùng giới thiệu lẫn nhau một lúc, Cố Hạ cũng khách sáo chào hỏi bọn họ, cho dù Tiết Đồng đã cởi áo ngoài nhưng vẫn mặc rất kín, Cố Hạ nhìn thấy đối phương mặc chiếc áo khoác dài mà lòng thầm nghĩ nếu như mình mặc như vậy tới tham gia bữa tiệc nhà giàu này, Triển Thiểu Huy có thể mắng cho cô té tát không.
Thừa dịp mọi người đàng nói cười, Cố Hạ ngồi cạnh Triển Thiểu Huy lặng lẽ hỏi: “Người tên Long Trạch kia có phải người đàn ông ra tay giúp đỡ ở vùng ngoại ô lần trước không?”
Triển Thiểu Huy dí đầu cô một cái, bất ngờ nói: “Cái đầu dưa này của cô mà cũng còn nhớ sao.”
Cố Hạ đắc ý nói: “Đó là đương nhiên, anh ta rất đẹp trai, cho nên nhìn thấy thì liền nhớ ra.”
Triển Thiểu Huy dùng ánh mắt xem thường đảo một vòng quanh cô, “Cô quả nhiên là không thể nhìn thấy bản chất bên trong.”
“Tôi nhìn được mà.” Cố Hạ không phục nói.
“Hử?” Triển Thiểu Huy có chút kinh ngạc, “Cô còn có thể nhìn ra được cái gì?”
Cố Hạ ý bảo anh nhìn sang bên kia, “Tôi thấy được, anh ta sẽ không ném người anh ta dẫn theo xuống hồ.”
Bên kia, Tiết Đồng đi đến trước mặt cô diễn viên nói gì đó, cô diễn viên kia có hơi bất ngờ nhưng lại rất vui vẻ, lấy bút cùng giấy từ trong túi xách ra, kí xoạt xoạt rồi đưa cho cô ấy. Tiết Đồng cầm chữ kí, nói lời cảm ơn, “Cảm ơn chị, mẹ em mà nhìn thấy chị tự tay mình kí tên lên thì sẽ rất vui.”
Tiết Đồng cầm chữ kí ngồi xuống bên cạnh Long Trạch, Long Trạch thân mật ôm chầm lấy cô, trên mặt là nụ cười sủng nịnh. Tiết Đồng cũng nhận ra đó chính là diễn viên đang rất nổi tiếng, mỗi buổi tối bọn họ đều thích ngồi trước màn hình TV xem phim truyền hình, mẹ cô rất yêu thích cô diễn viên này. Tiết Đồng liền hỏi ý Long Trạch xem có thể xin chữ kí không, Long Trạch nói không sao cả, để cho cô tùy ý xin.
Cố Hạ dùng ánh mắt hâm mộ nhìn bọn họ, lại quay đầu sang dùng ánh mắt phức tạp nhìn Triển Thiểu Huy, ý nói là nhìn người ta tốt bao nhiêu, còn anh thì chỉ keo kiệt muốn ném người ta ra, còn bắt tôi làm cái này không thể làm cái kia.
Triển Thiểu Huy giải thích với cô, “Long Trạch không phải người thành phố C, cậu ta vừa tới không bao lâu, không quen thuộc tập quán, hơn nữa cậu ta…”
“Thật ra thì anh không cần phải giải thích với tôi.” Cố Hạ thâm trầm nói.
Triển Thiểu Huy nhìn ánh mắt hoài nghi của cô, trong lòng bất an, đơn giản nói: “Cô ấy ngủ cùng Long Trạch mỗi tối, nếu như mỗi tối cô cũng ngủ cùng tôi thì tôi c