Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2927 lượt.
hật đẹp trai…”
Triển Thiểu Huy nói với Long Trạch vài câu, một chướng ngại vật được cài đặt sẵn lúc hết giờ, một thùng nước xối xuống, người Triển Thiểu Huy ướt sũng, trên mặt cũng có vài giọt nước, Cố Hạ vội vàng cầm một chiếc khăn lông chạy tới, mặt tươi cười nở hoa, “Triển thiếu, anh lau đi, nhanh vào thay quần áo, đừng để bị cảm lạnh.”
Sắc mặt Triển Thiểu Huy rất tốt, chào hỏi những người khác rồi đi thay quần áo, đi ra nhìn bảng thành tích một chút, cũng khá thỏa mãn. Nhân viên lại sắp xếp sân bắn một lần nữa, Cố Hạ nhìn Triển Thiểu Huy mắt tỏa sáng, anh nhìn thấy cô, vươn tay xoa đầu cô, “Sao lại nhìn bằng ánh mắt đó?”
Cố Hạ bị thuyết phục triệt để bởi phong thái của anh, không ngờ Triển Thiểu Huy thật sự là một nhân tài, ánh mắt bùng sái nhìn anh, nhếch miệng cười, “Chỉ là cảm thấy anh quá đẹp trai, trước kia chưa từng nhìn thấy anh như vậy; Triển thiếu, anh là người đàn ông tuyệt vời! Thật là yêu quá đi.”
Khóe miệng Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng nhếch lên, anh vốn muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy Long Trạch đã thay quần áo, bước vào sân bắn nên tạm thời không nói nhiều. Sân bắn đã được lau dọn, chướng ngại vật cũng đã được sắp xếp lại, trông có vẻ rất công bằng, Triển Thiểu Huy đi về phía trước, cùng Lão Tam và Lão Tứ đứng ở vị trí tốt nhất, mắt nhắm lại, cảm nhận động tĩnh trong sân bắn. Cố Hạ sóng vai cùng Tiết Đồng, mắt không nháy một lần nào.
Cố Hạ nói yêu mến chỉ là sùng bái thuần túy, ví dụ như yêu mến giọng ca của một ca sĩ, yêu mến một diễn viên, thật ra đều là cùng một loại. Đến khi Long Trạch bước ra, cô cũng dùng ánh mắt đầy sao kia mà nhìn, hai tay nhẹ nhàng vỗ, “Thật đẹp trai, đẹp trai, yêu quá đi!”
Triển Thiểu Huy đứng gần đó nghe thấy câu này, trừng mắt nhìn cô, “Người đàn ông của người khác, cô yêu cái gì?”
“Loại yêu mến này không phải là kiểu yêu mến kia.” Cố Hạ đứng bên cạnh Tiết Đồng, nói: “Tiết Đồng, cô không ngại chứ!”
Tiết Đồng nhìn bọn họ mím môi cười, cô không biết bọn họ đã phát triển đến bước nào, chỉ cảm thấy hai người rất thú vị. Long Trạch ở bên kia cũng rất thỏa mãn, kéo lấy tay cô ấy, hai người cùng nhau xì xào bàn tán.
Tất nhiên Triển Thiểu Huy biết rõ Cố Hạ có ý gì, lúc nãy nghe Cố Hạ nói vậy còn thấy vui một chút, bây giờ mới triệt để ngộ ra mình đã sai rồi, trong lòng lại có chút khó chịu. Chẳng qua đây cũng không phải lần đầu tiên Cố Hạ làm cho anh khó chịu, trước mắt, Triển Thiểu Huy còn có chuyện khác cần chú ý, chẳng thèm so đo với cô gái này.
Trong sân có rất nhiều cameras, quay trọn quá trình bắn, Triển Thiểu Huy cùng các anh em của anh xem lại đoạn ghi hình Long Trạch bắn, đã có kết quả thống kê, tỉ lệ bắn trúng mục tiêu của Long Trạch cao hơn một chút, chỉ là một chút chênh lệch rất nhỏ nhưng tốc độ bắn lại chậm hơn anh bảy giây, tính toán tổng thể thì Triển Thiểu Huy hơn một chút. Long Trạch còn đang ở trong phòng thay đồ, ngay cả Tiết Đồng cũng không có ở đây. Triển Thiểu Huy nhìn vào màn hình, hỏi Trịnh Giang Hà, “Cậu thấy thế nào?”
“Động tác của anh ta rất nhanh nhẹn, nói thật, đại ca, quá trình hoàn thành thoạt nhìn thoải mái hơn anh một chút. Anh xem đoạn này đi…” Trịnh Giang Hà phân tích đoạn ghi hình, “Anh ta vì tránh không để cho thùng nước kia xối lên người, tránh qua, tránh lại, động tác cực nhanh, không thể tưởng tượng nổi cuối cùng anh ta lại có thể bắn trúng tấm bia kia.”
Triển Thiểu Huy có hơi choáng, “Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm được, động tác của anh ta thật sự cực kì nhanh, nhưng lúc nãy thoạt nhìn thì động tác của anh ta lại có vẻ chậm, không biết đã dùng hết toàn lực hay chưa.”
“Đại ca, tốc độ của một động tác nhất thời cũng không nói lên được gì, tốc độ chỉ chậm hơn anh bảy giây, đây đã là chuyện hiếm thấy, dù cho nhị ca có trở về cũng không đạt được tốc độ này.” Mục Bằng đứng bên cạnh vừa cười vừa nói: “Cuối cùng vẫn là anh thắng.”
Long Trạch thay quần áo xong cũng đã trở lại, đến nhìn bảng thành tích, cười nói: “Rất hiếm khi gặp được người như anh Triển đây, bội phục.”
Triển Thiểu Huy cũng không nhìn đoạn ghi hình kia nữa, đi tới cười nói: “Là tôi rất hiếm khi gặp được người như anh mới đúng, trong tình huống này vẫn tránh được thùng nước.”
“Đang mùa đông, xối lên người rất lạnh.” Long Trạch tỏ ra không để ý lắm, ôm nả vai Tiết Đồng, ngồi xuống ghế sofa trong phòng nghỉ, gọi người bán hàng mang
Mục đích so tài đa