Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.
ênh lệch cấp trên rót xuống đối với Cố Hạ mà nói cũng không phải là ít, cô nghĩ nghĩ, ngẩng đầu lên hỏi Triển Thiểu Huy, “Anh ta sẽ không làm khó tôi, phải không ạ?”
Trên mặt Triển Thiểu Huy mang theo một nụ cười không rõ ý tứ, “Thật ra thì cũng có thể là do tôi quyết định.”
“Vậy cũng tốt, anh chắc chắn sẽ không làm khó tôi.” Cố Hạ nói.
“Mọi người đã quen thân như vậy, điều chỉnh cho cô cao một chút trong phạm vi cho phép cũng là hợp tình hợp lý.” Khóe môi Triển Thiểu Huy hơi nhếch lên.
Cố Hạ mừng rỡ nói: “Cảm ơn”
“Không cần vội vã nói lời cảm ơn như vậy.” Ánh mắt Triển Thiểu Huy dán trên mặt cô, “Còn phải xem biểu hiện cụ thể của cô đã.”
Tập bắn
Hôm nay Triển Thiểu Huy không dẫn cô đi đánh bài mà dẫn cô ra ngoại ô săn bắn, Cố Hạ đứng bên ngoài câu lạc bộ có kiến trúc đặc biệt khoa trương, có hơi bất ngờ, vừa đi cùng Triển Thiểu Huy vào trong vừa hỏi: “Anh dẫn tôi tới đây làm gì? Hình như tôi cũng không làm được việc gì.”
Triển Thiểu Huy mặc một bộ đồ thể thao, “Tôi thấy võ nghệ của Long Trạch rất tốt nên muốn hẹn anh ta đến thử trình độ bắn súng một chút, mỗi ngày anh ta đều triền miên cùng bạn gái của mình, hai người rất khó chia lìa, tôi cũng chỉ có thể gọi bạn gái của anh ta đi cùng, nếu không thì anh ta không đi được. Tôi nói sẽ dẫn cô tới, đỡ phải khiến cho Tiết Đồng thấy nhàm chán.”
Nửa phần trước anh nói thật, còn đằng sau hử, trên thực tế là nói với Long Trạch thế này, “Long Trạch, anh đem cô gái của anh theo đi.”
Long Trạch thì không sao cả nhưng vẫn hỏi một câu: “Vì sao? Không phải anh muốn gọi mấy người anh em của anh sao, tôi mang theo Tiết Đồng hình như không tiện lắm.”
“Tôi cũng không biết.” Tiết Đồng cười cười, dường như cô ấy không quan tâm đến kết quả chút nào.
Trịnh Giang Hà đi tới, nhìn thấy vẻ mặt đầy chờ mong của Cố Hạ, nói: “Tất nhiên là tôi không bằng đại ca, nhưng mà Long Trạch lại ngang tài ngang sức với đại ca.”
Đối với kết quả này Triển Thiểu Huy không thấy vui cũng không thất vọng, “Đã lâu rồi không gặp được người nào ngang tài.”
Vẻ mặt Long Trạch lại rất thoải mái, “Kĩ thuật bắn súng của anh rất tốt.”
“Chỉ là sở thích thôi.” Triển Thiểu Huy khó gặp được đối thủ như vậy, “So tài thêm một ván đi.”
Bọn họ đổi đến sân bắn bên cạnh, cách so tài cũng khác, ở đây có thêm nhiều chướng ngại vật phức tạp hơn, rất giống chiến đấu thật, xuất phát cách mục tiêu 200m, trên đường có vô số bia di động, người bắn trước bắn sau cũng có quy định, lúc bắn được đổi súng hai lần, lần thứ nhất phải tự mình lắp súng, bắn liên tục vào mục tiêu, có tấm bia chỉ xuất hiện khoảng hai giây, động tác hơi chậm một chút bia sẽ không xuất hiện nữa, thời gian bắn rất ngắn, tỉ lệ trúng mục tiêu phải rất cao. Trịnh Giang Hà hưng phấn, “Đại ca, hôm nay em được mở rộng tầm mắt rồi.”
Mắt Triển Thiểu Huy sáng lên, nhìn nhìn Long Trạch, “Tôi cũng rất chờ mong biểu hiện của Long Trạch.”
Hai người đàn ông đến trước sân bắn, Long Trạch trở về đứng bên cạnh Tiết Đồng, “Anh Triển, mời bắn trước.”
Long Trạch để cho Triển Thiểu Huy bắn trước, Triển Thiểu Huy cũng không cần phải nhượng bộ, thay một bộ quần áo khác, lúc chuẩn bị tiến vào sân bắn thì Cố Hạ đứng một bên hào hứng bừng bừng làm tư thế chiến thắng, “Triển thiếu, cố lên.”
Mọi người đứng một bên trợn tròn hai mắt tập trung quan sát, thành thạo bàn tán, người xem rất náo nhiệt, Cố Hạ nhìn Triển Thiểu Huy bước vào sân bắn mà toàn thân căng cứng, giống như một thợ săn đang dùng sức chuẩn bị tiến lên, sau đó anh nhấn chốt tính thời gian bên cạnh, giống như một con sói yên lặng lâu ngày đột nhiên lao ra, tay phải cầm súng, động tác bắn nhanh nhẹn liên tục; anh vượt qua các chướn ngại vật trên đường, đi rất nhanh; chuyển động nhịp nhàng, không màu mè chút nào, phóng khoáng đẹp mắt; lúc ráp súng vào, động tác hai tay cực nhanh, sau đó xoay người… Đến khi thời gian của Triển Thiểu Huy sắp hết, bắn ra phát cuối cùng, tay thu lại, tất cả khí thế trong ánh mắt được thu hồi lại. Một khắc ấy, hình tượng của anh trong tâm trí Cố Hạ sáng chói vĩ đại vô cùng, sau lưng dường như đang lóe lên những vầng sáng vàng kim, Cố Hạ nhìn không rời mắt.
Triển Thiểu Huy đi ra, những người bên cạnh vỗ tay khen ngợi, hai mắt Cố Hạ hiện lên những vì sao, nhìn Triển Thiểu Huy đi tới, nói một câu phát ra từ trong lòng, “Triển thiếu, anh t