Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.
dạo một vòng quanh phòng, giờ phút này nhìn thấy cảnh xuân đang trước ngực của Triển Thiểu Huy, ánh mắt vội vàng chuyển hướng, nhưng lại nhịn không được lén liếc mắt nhìn trộm, “Ở đây không phải là văn phòng sao? Anh ăn mặc như vậy lát nữa có người tới đây làm sao anh mở cửa được?”
“Có người đến tìm anh sẽ gọi điện thoại trước, không phải chuyện gì quá quan trọng sẽ có thư kí xử lí, nếu không thì anh nuôi nhiều thư kí như vậy làm gì? Bây giờ anh muốn thư giãn một chút, trước kia không phải em đã nói tiền để đâu cho hết sao, cực khổ quá sẽ bị bệnh mất trí nhớ của người già thì sao?” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười từ trong cổ họng, đi đến quầy bar, “Em xem hiện giờ anh thật là hồ đồ, em đã tới lâu như vậy rồi mà vẫn chưa rót nước cho em uống, quả nhiên là bận đến choáng váng đầu óc rồi, em muốn uống gì?”
Cố Hạ nói cô muốn uống nước ấm, Triển Thiểu Huy rót nước đặt trên bàn trà, rồi tự mình cầm một ly nước khác ngửa đầu uống vài ngụm, mái tóc ướt sũng của anh theo động tác này khẽ lay động, lồng ngực hơi phập phồng, đẹp trai cùng gợi cảm nói không nên lời, Cố Hạ cầm ly nước uống một ngụm nhỏ, ánh mặt vẫn vô tình hay cố ý nhìn về phía anh.
Triển Thiểu Huy đặt ly nước xuống nói: “Anh đã nói hôm nay em rất xinh chưa?”
“Hình như chưa nói.”
“Hôm nay quả nhiên bận đến mụ mẫm rồi.” Triển Thiểu Huy lắc đầu, giống như đang tự cảm thấy bất mãn với chính mình. Anh đi qua, kéo cô đến gần, “Thật sự rất mệt mỏi, cùng ngắm cảnh hồ với anh đi.”
Anh kéo cô thong thả đi vào căn phòng bên trong, có ý đồ dùng chuyện khác làm cho cô nghe nhìn lẫn lộn, “Hôm nay ở đây suốt ngày, tháng trước không tới, chỉ ở tổng công ty nghe bọn họ báo cáo, kết quả hôm nay tới đây mới phát hiện ra tình hình kinh doanh của khách sạn có vấn đề, trên có chính sách, dưới lại có đối sách, bọn họ…”
Anh nói những lời lung tung lộn xộn này cho tới khi đi vào phòng ngủ mới ngừng lại, Triển Thiểu Huy ngồi xuống ghế salon, đặt Cố Hạ ngồi lên đầu gối của mình, ôm cô hỏi: “Có phải anh cũng không hề dễ dàng gì không?”
Cố Hạ rất gần anh, lồng ngực rắn chắc màu mật ong của Triển Thiểu Huy khiến cô không thể nhìn thứ khác nữa, mùi sữa tắm hòa với mùi hương của anh, không phải một hương vị nhẹ nhàng khoan khoái má là một loại hương vị làm cho người ra bị mê hoặc, càng làm nổi bật hơi thở rất đàn ông, Cố Hạ cảm thấy miệng hơi khô lại, mơ hồ không rõ nói, “Ừm…”
Triển Thiểu Huy cười khẽ, miệng khẽ nhếch lên càng thêm phần mê hoặc, Cố Hạ ngẩn người, một tay Triển Thiểu Huy giữ lấy gáy cô, để làn môi của cô đến thật gần mình, dường như anh chẳng cần dùng quá nhiều sức cũng có thể thuận tiện hôn được Cố Hạ, hay tai cô ôm lấy cổ anh, mút lấy hương vị trong miệng anh, đầu lưỡi ngày càng vươn sâu vào, dường như vẫn cảm thấy chưa đủ.
Hai người hôn nhau đến khó khăn chia lìa, Triển Thiểu Huy vuốt ve cặp đùi trần trắng nõn của cô, kéo váy cô lên, không ngừng tiến lên trên, cảm xúc mềm mại làm cho anh không thể ngừng lại được, anh đẩy ngã Cố Hạ trên ghế salon, hai chân rắn chắc kẹp lấy chân cô, nằm trên người cô tiếp tục nụ hôn, người bên dưới hình như đã có ý kiến, Triển Thiểu Huy lập tức dùng miệng chặn lại, chỉ nghe thấy âm thanh rên rỉ phát ra từ trong miệng Cố Hạ, anh dùng thêm sức, khiến cho cô không thể giãy ra được, khiến cho Cố Hạ chìm đắm trong nụ hôn của mình, hai tay vẫn châm ngòi thổi gió, gợi lên từng đợt tê dại khiến cho Cố Hạ bối rối không biết phải làm sao, ngay cả sức phản kháng cũng không còn.
Bụng dưới của Triển Thiểu Huy như có một ngọn lửa đang bùng cháy, áo tắm trên người đã rơi xuống gần một nửa, anh cởi vài cái nút trước ngực Cố Hạ ra, khiến cho bộ ngực của cô kề sát vào lồng ngực của mình, tay của anh mò mẫm vào bên trong bắp đùi cô, sờ rồi lại sờ, sau đó luồn vào trong quần lót, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn cô gái đang nằm dưới mình.
Mặt Cố Hạ đỏ bừng, sắc môi đỏ chói, “Em…em…ngày nghỉ lễ của em đang đến!”
Giọng nói của cô rất nhỏ, Cố Hạ thật sự rất ngại nói chuyện này với một người đàn ông, huống cho là một người đàn ông nửa thân trên để trần đang nằm trên người cô.
Triển Thiểu Huy hung dữ nhìn cô chằm chằm, giống như cô đang phạm phải một tội ác tày trời, thật lâu sau mới áp chế được ngọn lửa của mình, ghé vào trên người cô, lồng ngực phập phồng bất định, “Em thật là biết tra tấn người khác.”
Tác giả nói: nếu còn như