Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2884 lượt.
c.”
Trong kinh doanh ai cũng biết, tiền đã tới tay thì tự mình giữ mới được, trên thương trường biến hóa khôn lường, nói không chừng một ngày nào đó công ty thiếu nợ phá sản, ông chủ mang theo khoản tiền riêng trốn mất, địa chấn, hỏa hoạn, bão lụt…Tóm lại, mới chỉ trong hợp đồng thì tiền vẫn chưa phải là của mình. Trên thương trường còn như thế, càng không cần nói đến một người ngộ nhỡ ngày sau thay lòng đổi dạ, thật sự rất phiền toái, Triển Thiểu Huy khắc sâu ý nghĩ kia, sau này phải làm cho từ trong ra ngoài của Cố Hạ phải là của anh, ăn vào bụng rồi mới tránh được lo âu về sau, mới có thể triệt để đuổi tên Quý sư huynh nào đó ra khỏi thế giới của Cố Hạ.
Hôm nay Triển Thiểu Huy dịu dàng lạ thường, Cố Hạ lôi kéo anh đi dạo quanh các cửa hàng nhỏ anh cũng đi theo, nói muốn ăn gì thì được ăn cái đó, đi vào trong một cửa hàng bán điểm tâm ngọt, mọi người xếp hàng ra đến ngoài cửa, Cố Hạ đứng bên cạnh rướn cổ nhìn, “Nghe nói cửa hàng này bán đồ ăn rất ngon, không nghĩ tới có nhiều người xếp hàng như vậy!”
Triển Thiểu Huy vuốt vuốt tóc cô, bắt đầu chiêu lừa gạt, “Nhà của anh có một đầu bếp làm bánh kem rất ngon, Lão Tam rất hay chạy đến chỗ đó ăn ké, hay là anh gọi điện về nhà bảo đầu bếp chuẩn bị một phần, lát nữa qua đó em có thể ăn thoải mái.”
Nhà anh không có đầu bếp làm bánh kem, Triển Thiểu Huy không thích ăn đồ ngọt, ngược lại Lão Tam thì có một chút, lát nữa gọi điện thoại mượn một lát là được. Không ngờ ai đó không hề hiểu ý chút nào, thoáng cái đã nói ngay vào trọng điểm, “Em nói muốn đến nhà anh khi nào?”
Thật sự Cố Hạ không muốn đến biệt thự của Triển Thiểu Huy, chỗ đó sàn nhà bằng đá cẩm thạch sáng bóng như gương, thảm bằng lông vừa mềm vừa thoải mái, đến một lần sẽ cảm thấy sự chênh lệch giàu nghèo không phải lớn bình thường, đến nhiều lần nói không chừng Cố Hạ sẽ oán hận xã hội này. Vả lại, Cố Hạ cũng băn khoăn trong lòng, ở nhà mình vẫn thoải mái hơn, lần trước qua đó xém nữa thì bị anh ăn sạch, tùy tiện đến nhà một người đàn ông quá nhiều cũng không tốt.
“Không phải em thích ăn đồ ngọt sao?” Triển Thiểu Huy cố gắng hết sức để dụ dỗ thiếu nữ về nhà mình, “Mới mời được một đầu bếp rất giỏi, tinh thông tất cả các món ăn, hay là đến thử một lần đi.’
“Em không đi.” Cố Hạ kiên định nói, không cần phải vì một bữa cơm mà đến nhà anh, ngửa đầu nói: “Anh nói đầu bếp kia làm thêm một ít bánh quy, ngày mai anh mang tới cho em, làm nhiều một chút, em muốn mang về nhà, Từ Lộ Lộ cũng thích ăn.”
Không chịu đến nhà anh còn muốn ăn này nọ, nào có chuyện dễ dàng như vậy, Triển Thiểu Huy không vui, “Ngày mai anh không rảnh.”
“Vậy anh bảo ai đó mang tới, dù sao anh cũng nhiều trợ lí vệ sĩ như vậy, không thể để cho bọn họ lấy tiền rồi không làm gì.” Cố Hạ cười hắc hắc nói, “Nhớ nói đầu bếp kia làm nhiều loại một chút, ông ấy có thể làm bánh ngọt Mộ Tư không? Nếu được thì làm hai cái mang tới đi.”
“Không biết.” Triển Thiểu Huy tức giận nói, không đến còn yêu cầu nhiều như vây.
Tác giả nói: tất cả cũng chỉ vì ăn thịt.
Hai mươi ngày sau tác giả phải bước vào mộ phần hôn nhân, bận rộn cho việc chung thân đại sự nên không có thời gian, gần đây không thể đăng chương mới mỗi ngày, mong mọi người thông cảm hì hì…. (*^_^*)
Dụ dỗ
Cuối cùng Triển Thiểu Huy vẫn phải kêu người đưa điểm tâm đến cho Cố Hạ, điểm tâm vừa mới ra lò, đương nhiên đồ đưa sang không chỉ dừng lại ở một thứ, còn có vài bộ quần áo, tất cả không ngoại lệ đều là váy, thiết kế mới nhất của mùa hè năm nay, chiều dài vừa đến đầu gối, ngọt ngào, thông minh, hào phóng…Quần áo mới đều khiến cho Cố Hạ yêu thích không thề rời tay, một mình ở nhà đứng trước gương thay đi thay lại, mắt thẩm mĩ của Triển Thiểu Huy thật không tệ, chọn quần áo đều là phong cách mà cô yêu thích. Trước mắt vừa vào hạ, mặc váy mùa này là hợp nhất, niềm vui này Cố Hạ rất muốn tìm một người chia xẻ, vội vàng gọi điện cho Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, đã nhận được quần áo rồi, dài rộng đều rất vừa, cảm ơn anh.”
Triển Thiểu Huy ôn hòa nói, “Em thích là tốt rồi.”
Cố Hạ nhếch miệng cười, “Thật sự rất đẹp, chất vải mặc lên người rất thoải mái, nhưng mà sao đều là váy?”
“Dáng người em rất đẹp, mặc vày trông sẽ đẹp hơn.” Triển Thiểu Huy sẽ không nói mặc váy để thuận tiện cho việc làm một sô