Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.
́ chuyện không đứng đắn, anh tặng đồ tất nhiên là có ý của anh.
Triển Thiểu Huy ít khi quan tâm đến việc kinh doanh của khách sạn lớn Bách Đinh, việc kinh doanh của anh nhiều như vậy, việc của khách sạn tất nhiên có người quản lí, ngược lại vì khách sạn thường xuyên có tiệc tùng cho nên anh thường xuyên đến đây xã giao. Triển Thiểu Huy không có phòng làm việc riêng ở khách sạn lớn Bách Đinh, chỉ có một phòng tổng thống chuyên dụng kiêm luôn phòng làm việc. Triển Thiểu Huy dặn dò quản lí khách sạn một tiếng, nói anh ta không cần hỏi nhiều, sắp xếp tất cả cho thật tốt, ngồi trên xe đi đến khách sạn lớn Bách Đinh, trên mặt của anh vẫn còn nụ cười gian xảo, Cố Hạ không đến nhà anh cũng không sao, không phải vẫn còn có khách sạn sao?
Cố Hạ đâu có nghĩ được nhiều như vậy, Triển Thiểu Huy nói đến phòng làm việc của anh thì cô đến, mặc một chiếc váy liền thân có cúc, phong cách ngọt ngào, vào thẳng quầy tiếp tân của khách sạn Bách Đinh, có một quản lí dẫn cô lên lầu ba mươi sáu, tới trước cửa, dừng bước, ý bảo Cố Hạ nhìn lên tấm biển ‘văn phòng chủ tịch’ rồi nói: “Cô Cố, chính là ở đây.”
Cố Hạ cảm ơn anh ta một tiếng, cửa chính vô cùng hoa lệ, trên cửa gắn một tấm biển màu vàng kim sáng loáng, quả thật rất khí phái, Cố Hạ vội vàng xoay người gọi anh ta, “Có ai khác ở trong đó không?”
Quản lí vẫn giữ nụ cười trên mặt, “Chắc là không có, chủ tịch Triển đang ở bên trong xem báo cáo.”
Cố Hạ an tâm thoải mái gõ cửa phòng, Triển Thiểu Huy mặc một bộ đồ vest màu đen mở cửa ra, thoải mái cười nói: “Cuối cùng em cũng tới.”
Anh kéo tay Cố Hạ vào trong phòng, thuận tay khóa cửa chính lại, Cố Hạ đi vào nhìn nhìn xung quanh, hơi bất ngờ nói: “Văn phòng của anh được thiết kế như vậy sao?”
Cố Hạ đứng trong phòng khách lớn, bên trong hẳn là có nhiều gian phòng, ngoại trừ bàn làm việc đặt một chiếc máy tính cùng với giá sách sát tường, những nơi khác đều mang theo hương vị thư thích thoải mái, bó hoa hồng đỏ rực trên bàn tỏa ra hương thơm thoang thoảng, quầy bar treo rất nhiều ly thủy tinh, cả gian phòng đều mang một gam màu sáng, vẻ xa hoa cùng ấm áp hòa vào nhau, nói là một phòng khách sạn thì hợp lí hơn, nhìn thế nào cũng không giống văn phòng.
Triển Thiểu Huy đứng bê cạnh cười, “Không thiết kế như vậy, thế em nói xem phải thiết kế thế nào? Anh bận rộn suốt ngày như vậy, đương nhiên phải làm cho văn phòng trở nên thoải mái một chút.” Anh chỉ vào gian phòng bên cạnh, “Có một phòng họp, họp mệt rồi thì có thể tìm một căn phòng để nghỉ ngơi, bên kia còn có phòng tập thể thao, quá bực bội anh sẽ đến đó giải tỏa một lát, công việc kinh doanh của anh khá nhiều, áp lực cũng lớn, không biết cách nghỉ ngơi thư giãn không phải anh sẽ mệt chết sao?”
Cố Hạ lên mạng đều thấy văn phòng ở những công ty lớn đều được thiết kế rất đặc biệt, phần lớn đều theo phong cách thoải mái, để giải tỏa áp lực công việc, hôm nay cuối cùng cũng được mở rộng tầm mắt, cô quay đầu lại hỏi Triển Thiểu Huy, “Anh gọi người mang cơm tới chưa?”
“Lát nữa.” Triển Thiểu Huy giả vờ day day thái dương, ngồi xuống ghế sofa, “Hôm nay thật sự rất mệt mỏi, qua đây ngồi với anh một lát.”
Anh ôm Cố Hạ vào trong lồng ngực, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay trần của cô, chôn đầu vào hõm vai cô, vươn đầu lưỡi khẽ liếm lên đấy, Cố Hạ vỗ vỗ anh, “Đừng như vậy.”
Triển Thiểu Huy cười buông ra, “Anh đi tắm cho đỡ mệt một lát, nếu có người đưa cơm lên em cứ nói bọn họ đặt trên bàn, bây giờ em cứ tự nhiên ở đây, anh chỉ mất vài phút thôi.”
Anh nhìn Cố Hạ cười cười, sau đó đi vào phòng tắm, một mình Cố Hạ ngồi quan sát thiết kế của căn phòng, đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, khách sạn này có vị trí vô cùng tốt, mỗi tối đều có thể quan sát cảnh đêm đông đúc trong thành phố C; cửa phòng ngủ bên trong mở rộng, Cố Hạ đi vào nhìn nhìn, cửa sổ phòng ngủ hướng thẳng ra hồ nước, nhìn thẳng về cảnh sông đằng xa, căn phòng lớn ngoài sức tưởng tượng của Cố Hạ, cho dù anh là chủ tịch thì cũng không cần một văn phòng lớn như vậy chứ, lại còn có thêm mấy phòng ngủ nữa.
Một lát sau Triển Thiểu Huy từ trong phòng tắm bước ra, mặc một chiếc áo tắm, dây buộc lưng cực kì lỏng lẻo, lộ ra vòm ngực rắn chắc của anh, nhưng hình như anh không hề để ý chút nào, một tay cầm khăn lau tóc, giọng điệu rất thoải mái, “Có thể xem TV, cũng có thể chơi máy tính, sao em lại ngồi ở đây?”
Cố Hạ vừa mới đi