Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2903 lượt.

vừa ý Triển Thiểu Huy rồi, quả nhiên người phụ nữ kia tiếp tục như hổ già sáp đến: “Trước kia chúng ta có gặp nhau chưa nhỉ, nhìn rất quen, nhưng mà nhất thời không nghĩ ra.”
“Tôi cũng thấy cô rất quen.”
Lưu manh, nhìn thấy ai cũng nói quen, Cố Hạ dùng sức nhéo Triển Thiểu Huy một cái, ngược lại Triển Thiểu Huy càng dũng cảm, không nhanh không chậm nói: “Cô trông thật xinh đẹp.”
“Cảm ơn.” Người phụ nữ kia nhìn Triển Thiểu Huy như một cực phẩm hiếm có, giá trị của quần áo trên người tuyệt đối không hề rẻ, tuy anh vẫn luôn nắm tay Cố Hạ, nhưng nhà gái là một người tàn tật, vừa rồi cũng nói muốn đến khách sạn, bình thường thì đó đều là quan hệ tạm bợ, cô ta nói thẳng, “Hay là chúng ta kết bạn đi.”
Một hồi lâu, Cố Hạ nghe thấy Triển Thiểu Huy nói một câu, “Được thôi.” Cô nổi giận, ở đây cô giả vờ không thấy đường, cũng không phải là đối phương không nhìn thấy Triển Thiểu Huy vẫn còn đang nắm tay cô mà? Người này thật quá sỗ sàng, quả thật không xem ai ra gì. Còn Triển Thiểu Huy nữa, ở trước mặt cô mà còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt, Cố Hạ hung hăng nhéo Triển Thiểu Huy một cái, Triển Thiểu Huy phải rất nhẫn nhịn mới không kêu ra thành tiếng, tranh thủ nắm lấy tay cô, xoa xoa đầu Cố Hạ, “Đừng gây chuyện.”
Cố Hạ khó chịu trong lòng, “Em không gây chuyện, vậy thì anh đang làm cái gì đó?”
Triển Thiểu Huy cúi đầu thổi hơi vào tai cô, cười tươi tắn, “Đang nhìn em ghen.”
Anh còn thuận tiện chạm vào vành tai cô, Cố Hạ rũ đầu xuống thấp, người đàn ông này đang cố ý, cố ý khiến cho cô ở trong hoàn cảnh này có khổ cũng không thể nói nên lời, người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh vẫn tiếp tục: “Lưu lại số điện thoại đi.”
Không đợi cho Triển Thiểu Huy mở miệng, Cố Hạ rút tay ra khỏi Triển Thiểu Huy, “Các người cứ từ từ kết bạn đi, đưa điện thoại cho em, em muốn gọi điện thoại cho Quý sư huynh.”
Muốn chọc tức cô à, Cố Hạ không sợ, cô nói ra những lời này, sắc mặt Triển Thiểu Huy đen lại ba phần, ánh mắt như muốn bắn ra một mũi kim lạnh lẽo, đáng tiếc Cố Hạ lại không nhìn thấy, anh lạnh lùng nhìn thoán qua người phụ nữ đứng cạnh, “Tôi không có hứng thú với cô.” Xe dừng lại trước một trạm, Triển Thiểu Huy kéo Cố Hạ một cái, “Xuống xe.”
Anh nửa kéo nửa ôm lấy Cố Hạ, lôi kéo cô đứng ở nơi ít người, “Đừng giả bộ nữa, không có ai đâu.”
Cố Hạ mở to mắt ra, thở phào nhẹ nhõm, đập Triển Thiểu Huy vài cái, “Ai bảo anh bắt em giả mù? Bây giờ em mở to mắt ra cũng không dám.”
“Chính em muốn chơi mà.” Triển Thiểu Huy tức giận nói, “Vừa rồi em nói muốn gọi cho ai?”
Trên mặt anh viết rõ hai chữ “tức giận”, ánh mắt sắc bén, lưng Cố Hạ đột nhiên lạnh toát, ánh mắt đảo quanh nhìn sang bốn phía, bắt đầu giả ngốc, “Em cái cái gì nhỉ? Vừa rồi em mới nói gì sao?”
Triển Thiểu Huy đánh vào trán cô một cái, “Còn giả vờ? Từ nay về sau em còn dám nhắc tới nữa, em cứ thử xem anh sẽ trừng phạt em thế nào.” Anh lại phẫn uất bồi thêm một câu, “Có nghĩ cũng không được nghĩ!”
Cố Hạ cúi thấp đầu, yếu ớt nói một câu: “Chỉ cho phép quan viên phóng hỏa, không cho phép dân chúng đốt đèn.”
Bị Triển Thiểu Huy nghe thấy, kéo cổ áo bắt cô ngẩng đầu lên, “Cố Hạ, có phải em thấy mình sống đủ rồi không?”
Cố Hạ thấy anh nổi giận, vội vàng dỗ dành anh, ôm lấy eo của anh nũng nịu nói: “Đừng nóng giận, em thấy anh nói chuyện với người phụ nữ khác, em ghen nên mới nói lung tung.”
Cô cọ cọ đầu vào vai anh, lại tiếp tục làm nũng: “Em ghen mà, thật sự ghen mà…”
Triển Thiểu Huy thả tay ra, lạnh lùng nói: “Ghen cũng không cho nghĩ đến người đàn ông khác, ai cũng không được nghĩ tới!”
“Vâng, vâng.” Cố Hạ giống như gà mổ thóc nói, đại thiếu gia khi đã tức giận thì rất đáng sợ, Cố Hạ vội vàng nói sang chuyện khác, “Chúng ta không nói chuyện này nữa được không? Em muốn ăn kem, chúng ta đi mua được không?”
“Lúc này đang là tháng mấy, ăn kem cái gì? Bác sĩ đã từng nói không được ăn những thứ này.” Bác sĩ đã dặn tốt nhất đừng ăn những thực phẩm lạnh, trong khoảng thời gian này Cố Hạ phải đặc biệt chú ý, Triển Thiểu Huy như nhớ tới cái gì đó, “Bây giờ em không sao rồi phải không?”
“Không có, em rất khỏe.” Dường như để chứng minh lời của mình, Cố Hạ buông tay ra rạo rực nói: “Ăn kem cũng không sao.”
“Không sao là tốt rồi.” Triển Thiểu Huy lộ ra một nụ cười thâm hiểm, anh nhìn qua cũng biết không có vấn đề gì nữa, kéo tay của cô, “Được rồi, anh dẫn em đi ăn kem, ăn một chút cũng đượ