Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.

ông chịu thua, gạt tay anh ra đi về phía bên kia.
Tâm trạng của Triển Thiểu Huy vô cùng nặng nề buồn bực, ngồi xuống kế bên cô, hai người hậm hực không nói lời nào. Những người khác chuẩn bị tới mời rượu bắt chuyện với Triển Thiểu Huy, nhìn thấy sắc mặt Triển Thiểu Huy không tốt lắm cũng đều thức thời bỏ đi. Triển Thiểu Huy ngồi một chỗ chờ Cố Hạ nói lời xin lỗi anh hoặc là nói mấy câu làm hòa, Cố Hạ cảm thấy mình không hề làm gì sai nên người phải nói lời này trước phải là Triển Thiểu Huy, nếu không sau này ngộ nhỡ anh lại đưa ra yêu cầu vô lí như vậy nữa thì làm sao.
Triển Thiểu Huy đã nhịn không được nữa, “Vừa rồi cậu ta nói gì với em?”
“Cậu ta?” Cố Hạ giả ngốc, “Ai cơ?”
“Em còn giả vờ cái quái gì nữa?” Triển Thiểu Huy lạnh lùng nói, “Vừa rồi em nói gì với Quý Phi Dương?”
“Thì ra cậu ta chính là chỉ Quý sư huynh, không ngờ anh lại biết anh ấy.” Cố Hạ mỉa mai.
Triển Thiểu Huy ném sang một ánh mắt sắc bén, Cố Hạ liếc anh một cái rồi chậm rãi nói: “Không nói gì cả, anh ấy chỉ hỏi có phải em đi cùng với anh không, em nói đúng vậy ạ, nói anh uống nhiều quá nên đi vào toilet rồi, đây chỉ là những lời hỏi thăm bình thường vậy mà dáng vẻ này trong tư tưởng của người khác lại trở thành những hành động không đúng đắn.”
Cố Hạ nhếch miệng, nói: “Anh ấy còn nói tửu lượng của anh rất tốt, không dễ say như vậy, em thấy bây giờ tinh thần của anh cũng rất tỉnh táo, không cần phải lo lắng anh sẽ bị say nữa rồi.”
Trong lòng Triển Thiểu Huy không được thoải mái, kế hoạch đã lên sẵn bây giờ lại thoáng cái tan tành, hiện giờ cũng không còn tâm trạng uống rượu nữa, Cố Hạ còn nói thêm: “Ách, nếu như anh không say vậy em nghĩ nên về sớm một chút, ngồi thơ thẩn trong này không bằng về nhà nghịch máy tình thì hơn.”
Triển Thiểu Huy nhìn Cố Hạ ngồi bên cạnh rõ ràng đã không còn kiên nhẫn, càng lúc càng không có tâm trạng làm gì nữa, rời khỏi bữa tiệc sớm. Trên đường đi, anh vẫn giữ dáng vẻ buồn bực làm cho Cố Hạ cũng buồn bực theo, mắt khép lại dựa vào cửa kính xe giả vờ buồn ngủ, mặc kệ con người hẹp hòi này. Lái xe đến dưới lầu nhà cô, ngay cả lời tạm biệt Triển Thiểu Huy cũng không nói với cô, mặt lạnh lùng, Cố Hạ vừa lên lầu vừa oán thầm, “Tên đàn ông keo kiệt nhỏ mọn, cũng không thèm dỗ dành người ta nữa, vậy mà còn mang chờ tôi dỗ dành anh, anh cứ chờ xem! Tôi đến với anh để nói chuyện yêu đương chứ không phải ăn no rỗi việc mà chuyên môn đi theo hầu hạ đại thiếu gia nhà anh…”
Hai ngày sau Triển Thiểu Huy cũng không hẹn cô đi ăn cơm, ngay cả điện thoại cũng không gọi tới, Cố Hạ cũng sống chết không thèm gọi cho anh, không thể nuông chiều đại thiếu gia kia, ngộ nhỡ tạo thành tật xấu thì sau này cô phải làm thế nào? Triển Thiểu Huy để bụng chuyện Cố Hạ cười cười nói nói với Quý Phi Dương, lại còn tỏ ra mình rất có lí, buổi tối anh dứt khoát gọi mấy anh em ra ngoài ăn cơm, cũng không biết nói về chủ đề nào, về sau bàn luận về chuyện phụ nữ, Tiểu Ngũ nói như thật, “Đại ca, không thể quá nuông chiều Cố Hạ, phụ nữ mà anh càng nuông chiều thì bọn họ càng sĩ diện; có đôi khi phải lạnh nhạt với họ một chút thì bọn họ mới có thể mình đã làm không tốt ở chỗ nào, mới có thể đến nịnh nọt anh…”
Trịnh Giang Hà đánh vào gáy Trâu Nhuận Thành, “Người như cậu mà còn làm như chuyên gia nói mấy lời vớ vẩn kia, cậu thử yêu đương với phụ nữ bao giờ chưa, nếu chưa thì ngậm cái miệng của cậu lại, nhìn cậu vờ vịt kiểu ấy thật là chướng mắt.”
“Cái gì mà vờ vịt? Em đây tự mình tổng kết mới…” Trâu Nhuận Thành lại bắt đầu ồn ào, hai người nói qua nói lại với Lão Tam khiến cho lòng Triển Thiểu Huy càng thêm phiền, Triển Thiểu Huy cũng đã nghĩ không thể chuyện gì cũng là anh phải nhượng bộ, nhất là chuyện có liên quan đến Quý Phi Dương lại càng kiên quyết không thể nhượng bộ, phải khiến cho Cố Hạ không liên lạc với Quý Phi Dương nữa.
Bởi vì lần đầu tiên hai người chiến tranh lạnh đến vài ngày nên Triển Thiểu Huy bởi vì Cố Hạ không chủ động liên lạc với anh mà tức giận, càng không chủ động đến tìm cô, tìm cho mình một đống việc, thị sát công ty từ trên xuống dưới, cẩn thận nghiên cứu tất cả các phương án lớn nhỏ, buổi tối ở lại công ty tăn ca đến 11h, đáy lòng vẫn mắng một tiếng “Hôm nay vẫn không chịu gọi điện thoại cho anh”, sau đó hết hy vọng về nhà ngủ.
Thật ra Cố Hạ cũng rất nhớ anh, nhất là Từ Lộ Lộ đã ra nước ngoài công tác,