Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.

một mình ở nhà lại càng buồn chán, nhìn những món đồ Triển Thiểu Huy tặng ngập tràn cả phòng, trong lòng không thể kiên cường được nữa, đắn đo một chút rồi chủ động nhắn tin cho anh, “Điểm tâm ngọt lần trước anh cho người mang tơi rất ngon, mang đến cho em thêm một chút nữa đi.”
Trước khi gửi tin nhắn cô đã suy nghĩ rất lâu, giọng điệu tất nhiên không thể quá mềm mỏng, nếu không sẽ rất mất mặt, cô đã khuất phục trước, cho anh một cái thang, nếu Triển Thiểu Huy vẫn tiếp tục sĩ diện thì sau này quyết tâm không để ý đến anh nữa. Lúc Triển Thiểu Huy nhận được tin nhắn thì đang ngồi trong phòng họp, nghe một vị giám đốc trình bày về kế hoạch mới, số điện thoại này của anh chủ yếu dùng để liên lạc với người thân, nhận được tin nhắn chấn động này thì hưng phấn khó hiểu, lấy điện thoại ra đọc rồi toét miệng cười trộm, buồn bực nhiều ngày qua nhanh chóng bị quét sạch, phải đợi đến khi cuộc họp kết thúc mới thèm trả lời tin nhắn của cô gái kia, phải lơ cô một lát, nhưng trong lòng lại có một niềm vui chiến thắng.
Chẳng qua đến cuối cùng anh không thể đợi đến khi cuộc họp kết thúc, trong đầu không ngừng suy nghĩ “Hay là trả lời lại nhanh một chút, nói không chừng cô ấy vẫn chưa ăn trưa, đang đợi mình mang đồ đến mới ăn.” Dòng tưởng tượng này không có cách nào cản lại được, nói với vị giám đốc kia tạm ngưng chủ đề này lại một chút, đợi lát nữa hãy tiếp tục, sau đó cầm điện thoại nhắn từng chữ từng chữ một trả lời Cố Ha, “Em muốn ăn vị gì?”
Đợi một lúc Cố Hạ không trả lời lại, cuộc họp không thể không tiếp tục, vị giám đốc kia đã trình bày gần xong hạng mục kia rồi, lúc những người khác bắt đầu nói đến những vấn đề khác thì Triển Thiểu Huy nhận được tin nhắn hồi âm của cô, “Em muốn ăn bánh trứng, còn có bánh budding, vị đầu bếp kia có món ngon nào nữa không?”
Triển Thiểu Huy trả lời cô, “Bây giờ đang họp, lát nữa gọi điện thoại lại cho em.”






Dông tố
Dạo này Triển Thiểu Huy rất công tư phân minh, không dễ dàng vì chuyện gì mà làm chậm trễ chuyện công việc, nhưng lúc họp anh lại nhiều lần nhìn vào điện thoại, thỉnh thoảng thất thần ngồi nghĩ xem có phải cô gái kia đang không được vui không, có phải đang đói bụng chờ anh mang đồ ăn đến hay không. Người phụ trách hạng mục đang trả lời câu hỏi của người khác, rồi sau đó cả hội trường trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn Triển Thiểu Huy. Mọi người đều biết luôn luôn nói trúng tim đen của vấn đề, phân tích rất hợp lí, thường thường đều hỏi người khác dồn dập, giám đốc Trần – người đưa ra hạng mục này đang chờ chủ tịch làm khó dễ, thế mà Triển Thiểu Huy lại nói một câu, “Nếu tất cả mọi người đều thấy không có vấn đề gì vậy thì tan họp, hạng mục này tất cả mọi người trở về xem xét cẩn thận lại.”
Mọi người như trút được gánh nặng, đợi đến khi các giám đốc đều ra ngoài hết, Trịnh Giang Hà vừa thu dọn tài liệu vừa nói: “Đại ca, tất cả mọi người đều chờ anh đưa ra quan điểm, mấy ngày nay ngày nào mà anh không hỏi cái này cái kia, hôm trước khiến cho các giám đốc tối mặt tối mũi, hôm nay sao lại dễ dàng giải tán như vậy? Chúng em đều phải tăng ca để chuẩn bị đấy.”
“Còn không biết xấu hổ nói mình tăng ca, chuyện gì cũng gán cho tôi cả, có phải tất cả mọi người đều muốn về nghỉ ngơi không?” Triển Thiểu Huy bất mãn nói.
“Còn không phải dạo này anh đặc biệt cần cù sao, mỗi lần họp anh đều bắt bẻ, khiến cho tất cả mọi người đều không dám mở miệng.” Trịnh Giang Hà cười mỉa mai, mấy ngày nay ngày nào Triển Thiểu Huy cũng tăng ca đến muộn như vậy, liên lụy cả đám người trong công ty cũng phải tăng ca theo.
“Em không có suy nghĩ lung tung.” Cố Hạ cảm thấy mình thật sự không hề suy nghĩ lung tung, nếu thật sự Triển Thiểu Huy muốn làm gì đó cùng người khác không phải quá đơn giản hay sao, nhưng anh không phải loại người như vậy, Cố Hạ biết anh là người khắc chế, vả lại, Triển Thiểu Huy cũng không cần phải gạt cô. Lái xe không mở cả radio, hết sứ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Cố Hạ có thể nghe thấy nhịp thở của mình, nếu là bình thường thì yên tĩnh như vậy cũng không có gì, nhưng đêm nay lại cảm thấy trống rỗng, cô chỉ nghe thấy mình nói, “Em nhớ anh.”
Lời nói ra khỏi miệng xong Cố Hạ mới biết mình vừa nói gì, vừa thấy chua xót vừa thấy thoải mái, không đợi Triển Thiểu Huy phản ứng lại, cô vội vội vàng vàng