Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2877 lượt.
nói: “Em về đến nhà rồi, ngày mai liên lạc sau.”
Xuống xe, không khí bên ngoài khác hẳn, nhiệt độ giảm xuống không ít, từng cơn gió lớn bắt đầu thổi qua những tán cây cùng những tòa nhà, tầng mây đen đặc trên bầu trời bay nhanh qua, Cố Hạ nhanh chóng chạy về phía nhà mình, thời tiết lúc này chính là báo hiệu một cơn mưa lớn sắp kéo tới, chỉ một đoạn đường ngắn cũng đủ làm người ta ướt sũng. Cô về đến nhà là xông ngay vào phòng tắm, lúc đi ra ngoài nhìn thấy bầu trời xẹt qua một tia chớp, trong nháy mắt như xé rách màn đêm tối đen, sau đó tiếng sấm ầm ầm kéo đến trong cơn mưa tuôn. Mọi người trú mưa hai bên đường, có người kêu “Nhanh lên, sắp mưa to rồi.” Cố Hạ cầm khăn lau tóc, đứng bên cửa sổ nhìn xuống mặt đường, không thấy rõ người đang trú mưa, ngược lại trông thấy một chiếc xe đang đi về phía chỗ cô, đó là một chiếc xe thể thao màu trắng, trong tiếng sấm ầm ầm, dường như Cố Hạ nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập, bởi vì chiếc xe kia thật sự rất giống với chiếc xe của Triển Thiểu Huy.
Cô đứng trước khung cửa sổ nhìn xuống, mắt vẫn dán vào chiếc xe kia, lúc điện thoại vang lên khóe miệng cô nở một nụ cười tươi tắn, giọng nói đàn ông trầm ổn vang lên từ đầu bên kia, xa lại lại như gần, anh nói: “Anh đang ở dưới lầu nhà em.”
“Em thấy rồi.”
Cố Hạ chạy thật nhanh xuống lầu, cô không nghĩ tới anh lại đến đây trong một thời gian ngắn như vậy, nhưng lại cảm thấy hết thảy đều nhà đương nhiên, bên ngoài cơn gió cuốn những lớp bụi trên mặt đất lên, khiến cho người ta không thể mở mắt ra được, nhưng mà đèn xe rất sáng, như là ánh sáng mặt trời chói lọi, Triển Thiểu Huy mở cửa xe, Cố Hạ chui vào thật nhanh, lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào, “Sao anh lại tới đây?”
“Không phải em nói nhớ anh sao?” Triển Thiểu Huy tắt đèn xe phía trước đi, cảnh vật dưới ánh đèn mờ mờ hai bên đường làm cho Cố Hạ cảm thấy không chân thật, nhưng cô lại nghe thấy tiếng nói của anh, “Anh cũng nhớ em.”
Giọng nói rất ấm, giống như ánh sáng ngày đông, anh cầm lấy bàn tay trái của cô vuốt ve, Cố Hạ cảm thấy một dòng nước ấm chảy qua lòng cô, lúc Triển Thiểu Huy ôm lấy cô đến vị trí của mình, Cố Hạ không hề giãy giụa, ngược lại phối hợp nhích người lên, nghiêng đón làn môi của anh, trong khi môi lưỡi giao hòa nóng bỏng, không biết từ khi nào Cố Hạ đã vòng tay quấn anh cổ anh, làm cho hai người càng dán chặt với nhau hơn.
Bên ngoài sấm chớp làm bầu trời nổ tung, thoáng cái lóe lên làm cả mặt đất trắng xóa, cơn mưa rốt cuộc cũng tầm tã trút xuống, trong ánh sáng của tia chớp Triển Thiểu Huy nhìn thấy khuôn mặt cô, dán vào lỗ tai cô, mang tiếng một tiếng thở dốc, “Cô gái xấu xa này, mấy ngày nay không thèm gọi điện cho anh.”
Anh mang theo một chút trừng phạt khẽ cắn vào vành tai của cô, một chút đau đớn khiến cho Cố Hạ thở nhẹ một tiếng, Triển Thiểu Huy thả lỏng hàm răng, phả hơi thở nóng rực vào vành tai cô, “Lúc muốn ăn gì mới nghĩ đến anh, em nói xem anh phải trừng phạt em thế nào đây?”
“Không phải anh cũng không thèm gọi điện thoại cho em sao.” Cố Hạ lấy tay đẩy anh ra, “Đồ đàn ông nhỏ mọn, còn không biết xấu hổ mà nói em.”
“Dám nói anh nhỏ mọn, để xem anh trị em thế nào.” Triển Thiểu Huy vừa nói vừa kéo sát cô vào mình, tay thăm dò vào váy ngủ của cô, da thịt trên cặp đùi trần trơn bóng, nhẵn nhịu làm cho anh không thể rời tay, Cố Hạ giãy giụa đẩy tay anh ra, “Đừng như vậy, đây là đầu hành lang, sẽ có người trông thấy đấy.”
Triển Thiểu Huy vuốt ve đùi cô một lát mới buông cô ra, “Từ nay về sau không được như vậy, anh không gọi điện thoại cho em thì em cũng phải gọi cho anh.”
“Dựa vào cái gì chứ?” Cố Hạ không phục lầm bầm, “Ngược lại em sẽ không thèm bám lấy.”
Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười khẽ từ trong cổ họng, “Cô gái này, có đôi khi thật là khiến cho người ta phát điên.”
Bọn họ không tiếp tục nói thêm về vấn đề này nữa, hai người nhỏ giọng tâm tình vài câu, bên ngoài mưa rơi xuống mặt đất, cát bay tung tóe, thời gian cũng không còn sớm, hàng hiên hình như không còn ai qua lại, Cố Hạ có hơi buồn ngủ, nói lời tạm biệt với anh: “Em phải lên rồi, anh cũng về nhà ngủ đi.”
Thời gian xác thực không còn sớm nữa, Triển Thiểu Huy cởi áo vest của mình ra, ý bảo cô đội lên đầu chạy vào hiên, tuy chỉ cách vài mét nhưng mưa lớn như vậy cũng sẽ bị ướt, Cố Hạ từ chối vài câu nhưng thật sự chỉ từ chối cho có, ôm lấy áo của anh cảm thấy lòng ngọt ngào. Cô chuẩn