Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2864 lượt.
i em muốn anh.”
“Em…em thích anh, em…” Sau một câu thật sự Cố Hạ không nói nên lời, nằm dưới người anh khó chịu vặn vẹo, “Em chán ghét anh, Triển thiếu…Triển thiếu…”
“Thôi vậy.” Triển Thiểu Huy không muốn tra tấn cô nữa, hôn lên mặt cô, rút ngón tay ra, đem vật đang dâng trào của mình nhắn ngay vào lối vào của cô, nhẹ nhàng cọ xát, sau đó động thắt lưng một cái, chậm rãi đưa vào phía trước, tốc hành đi vào chỗ sâu nhất, nghe thấy Cố Hạ “A…” lên một tiếng, vừa thống khổ vừa thỏa mãn, anh thở dốc nói: “Kêu ra đi, lớn tiếng một chút, anh thích nghe.”
Thân thể bị lấp đầy, Cố Hạ ôm anh thở dốc, hai chân kẹp lấy eo của anh, đêm nay rốt cuộc Cố Hạ cũng hiểu cái gì gọi là nam nữ hoan ái, hai thân thể giao nhau chặt chẽ, thân thể cùng trái tim hòa chung nhịp đập, như đang đi đến thế giới bên kia. Lúc Triển Thiểu Huy sắp giải phóng trong cơ thể cô, thân thể run rẩy mãnh liệt, đè nén tiếng gầm nhẹ như dã thú, cô cảm thấy rất thỏa mãn, cùng với người mình yêu đạt được thỏa mãn, thân thể vui sướng cực hạn, rất hạnh phúc, rất tuyệt vời.
***
Có bắt đầu, tất nhiên cuộc sống sẽ phải rẽ sang một hướng khác, Triển Thiểu Huy mang đến rất nhiều thứ, trên bồn rửa mặt có thêm một chiếc bàn chải đánh răng, bên cạnh có thêm một cái khăn tắm, cửa ra vào đặt một đôi dép lê vừa mua, anh sắp xếp đồ đạc của mình rất nghiêm chỉnh, có khi Cố Hạ sẽ mắng thầm vài câu nhưng cũng không đến nỗi ném hết đồ đạc của anh ra, tất cả đều diễn ra trong dự liệu của anh.
Thơi gian nghỉ bệnh của Cố Hạ cũng gần hết, tuy Triển Thiểu Huy không ngại cô nghỉ thêm hai tháng nhưng Cố Hạ rảnh rỗi quá cũng chán, vả lại, không đi làm sao được chứ? Đến ngày đi làm cô trực tiếp trở về Khải Hoành, tuy vị trí trước kia của cô đã có người thay nhưng cấp trên vẫn sắp xếp cho cô tiếp tục làm trợ lí trong tổ tiêu thụ, sau này sẽ có sắp xếp khác. Ngày đầu tiên đi làm cũng có hơi lười biếng, hoàn toàn không có tinh thần, đến lúc tan ca về nhà, mở cửa ra thì hơi sửng sốt, Triển Thiểu Huy đang ngồi trên ghế safa trong phòng khách, quan trọng nhất là sofa đã không phải là cái cũ nữa mà là một bộ safa mới.
“Anh vào bằng cách nào?” Triển Thiểu Huy không có chìa khóa nhà, hôm nay anh cũng không nói sẽ tới, vậy nên Cố Hạ vô cùng bất ngờ.
“Từ Lộ Lộ giao chiếc chìa khóa này cho anh.” Triển Thiểu Huy cười nói, trên thực tế là anh đi tìm cô ấy đòi, Cố Hạ không đến ở nhà anh, không phải anh tới nhà Cố Hạ ở cùng cô là được sao?
Cố Hạ thầm oán Từ Lộ Lộ một tiếng, “Bộ sofa kia đâu? Những thứ ấy là của chủ thuê nhà, anh không được lộn xộn.”
“Anh vứt đi rồi, bộ trước kia quá xấu. Yên tâm, anh đã nói với chủ nhà rồi, mua đồ dùng mới họ còn không vui cái gì?” Triển Thiểu Huy đứng lên, cầm lấy túi xách trong tay cô, còn nói: “Ngày mai anh đưa em đi làm, còn bây giờ, chúng ta ra ngoài ăn cơm trước đã.”
Ý là đêm nay anh sẽ ở lại đây, Cố Hạ cũng không cảm thấy có gì không ổn, dù sao mấy ngày nay anh cũng thường xuyên ở lại đây. Triển Thiểu Huy thực hiện chính sách nước ấm nấu ếch đối với Cố Hạ, anh chậm rãi thay đổi rất nhiều thứ trong nhà, chén đĩa, bàn trà, bàn ăn, rèm cửa…Ngay cả nệm cũng thay, càng về sau Cố Hạ không còn để ý đến nữa, thời gian anh ở lại đây ngày càng nhiều, trong tủ treo toàn quần áo sang trọng của anh, buổi tối Cố Hạ nấu ăn trong nhà bếp, nghe thấy tin tức quốc tế ở bên ngoài thì cảm thấy giật mình, rốt cuộc đây là nhà của Triển đại thiếu gia hay là nhà của mình đây? Sao càng nhìn càng thấy giống như hai người đang sống chung với nhau vậy.
Nhớ thương
Thật ra Triển Thiểu Huy là một người bạn trai rất biết chăm sóc, chưa bao giờ miễn cưỡng Cố Hạ, mỗi sáng đưa cô đi làm cũng làm theo ý của cô, thả cô ở ngã tư cách tòa nhà thương mại 200m, bởi vì Cố Hạ sợ công ty lại đồn đại lung tung; khi ra ngoài ăn cơm cũng để cho Cố Hạ tự gọi món, cho cô lựa chọn món mình thích ăn; buổi tối mặc kệ có đến qua đêm nhà Cố Hạ không cũng gọi điện thoại báo cho cô biết để cô không phải lo lắng.
Những thay đổi của Triển Thiểu Huy đều rơi vào mắt những anh em đã quen biết nhiều năm, Trâu Nhuận Thành không được nghỉ phép nhưng Triển Thiểu Huy lại cho anh ta những thứ khác bù lại việc mình đã nuốt lời. Mặt mày Triển Thiểu Huy hớn hở suốt cả ngày, mấy anh em cũng biết gần đây anh đặc biệt dễ nói chuyện, lúc Trâu Nhuận Thành bị lệnh đi kiể