XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.

đến, nhìn nhìn qua mắt mèo, bên ngoài xác thực có một người đàn ông đang cầm gì đó, Cố Hạ mở cửa, nhìn thấy người ngoài cửa thì biến sắc, “Tại sao lại là anh?”






Sắp đặt
Trâu Nhuận Thành đứng bên ngoài tay cầm mấy thứ văn kiện, bên góc tường còn có một trợ lí, ánh mắt Trâu Nhuận Thành đầy vẻ trêu tức vui sướng, “Mang quần áo đến cho đại ca ấy mà.” Ánh mắt của anh ta dò xét Cố Hạ, cười đến vô cùng đường hoàng, “Đương nhiên, tôi đoán hôm nay đại ca sẽ không đi làm, có hai phương án tuyên truyền phải đưa cho anh ấy xem, để cho anh ấy ra quyết định.”
Anh ta chỉ văn kiện trên tay mình, thật ra Trâu Nhuận Thành cũng không cần phải tự mình đưa đến, nhưng mà nghe thấy Tam ca bảo hôm nay quân vương không tảo triều, ngay lập tức cảm thấy hiếm có, lại thấy trợ lí của Triển Thiểu Huy nói mang quần áo tới cho anh, Trâu Nhuận Thành lập tức thổn thức sao mà tình hình chiến đấu lại thảm như vậy, trùng hợp có phương án cần đại ca quyết cho nên anh ta tò mò chạy đến nhìn xem biểu lộ của quân vương sau khi đã ăn uốn no đủ thế nào, thuận tiện thừa dịp tâm trạng của Triển Thiểu Huy tốt yêu cầu thêm vài chuyện khác. Lúc này, không thấy Triển Thiểu Huy đâu, chẳng qua là Cố Hạ lại có một hương vị khác.
Cố Hạ chỉ hận không thể tìm được một cái lỗ nào mà chui vào, cũng không quản xem anh ta làm cái khỉ gió gì, cuống quýt chạy vào phòng, “Triển thiếu, tổng giám đốc Trâu đến.”
Triển Thiểu Huy chỉ “À” một tiếng, chậm rì rì xuống giường ra khỏi phòng ngủ, Cố Hạ vội vàng khóa cửa lại, trốn trong chăn. Trâu Nhuận Thành cũng không vào nhà, nhìn thấy Triển Thiểu Huy chỉ bọc một cái khăn tắm ngang hông, miệng cười khì khì, có chút nịnh nọt, “Đại ca, không nghĩ tới quần áo cũng bị phụ nữ làm cho không thể mặc được, hắc hắc, thật là quá mất kiềm chế.”
Tiểu Ngũ chính là người thừa lúc cháy nhà mà đến hôi của, Triển Thiểu Huy đóng “phanh” cửa lại, hôm nay tâm tình anh khá tốt, cũng không thèm so đo với Trâu Nhuận Thành, đóng cửa thật kĩ rồi quay về phòng ngủ, cửa bị khóa trái, Triển Thiểu Huy gõ cửa, “Hạ Hạ, mở cửa ra, Tiểu Ngũ đã đi rồi.”
Cố Hạ nằm trên giường dùng chăn che kín đầu lại, mới gần trưa Trâu Nhuận Thành đã chạy đến đây chê cười bọn họ, mắc cỡ chết đi được, Cố Hạ không chịu mở cửa, nói vọng ra ngoài, “Anh mau thay quần áo đi, đây là nhà của em, anh đừng có mà ở lì ở đây.”
Triển Thiểu Huy đứng ngoài cửa dụ dỗ cô một lúc, thấy cô vẫn không chịu mở cửa, thay quần áo xong ngồi trong phòng khách, cầm văn kiện trên bàn mở ra, lúc đi ra Cố Hạ có chút bất mãn, nhìn anh nói: “Sao anh còn chưa đi? Không phải công việc rất bận sao?”
Triển Thiểu Huy đứng dậy ôm lấy cô, “Dù có bận rộn công việc cũng không quan trọng bằng em, có phải đang thẹn thùng không? Tất cả đều đã là người trưởng thành, có cái gì mà ngại.” Anh dán sát vào lỗ tai cô thổi hơi, hôn lên vành tai cô, “Thật ra anh rất thích dáng vẻ thẹn thùng của em.”
“Ai thẹn thùng chứ?” Cố Hạ mới không thích bị anh chê cười, giãy ra không được, nói: “Sao anh lại để cho tổng giám đốc Trâu tới, có phải anh cố ý không?”
“Là do bản thân cậu ta muốn tới thôi mà.” Mặt Triển Thiểu Huy đầy vẻ đắc ý, “Không nói những chuyện này nữa, chúng ta đi ăn cơm, em không đói bụng sao?”
Triển Thiểu Huy kéo cô xuống lầu, lái xe tìm một nhà hàng, đã đến giờ cơm trưa, trước tiên gọi hai nồi cháo lấp đầy dạ dày cái đã, sau đó lại ăn món khai vị, Cố Hạ ăn không nhiều lắm, Triển Thiểu Huy ngồi cạnh dỗ dành cô ăn thêm một chút, còn hỏi cô buổi chiều muốn làm gì, Cố Hạ đều tỏ ra miễn cưỡng, “Không phải anh còn có một phương án phải giải quyết sao? Anh xử lí công việc xong rồi tính sau.”
“Lúc sáng khi chờ em mở cửa anh đã xem qua, hai phương án kia đều không khác nhau là mấy, lát nữa sẽ gọi điện nói với Tiểu Ngũ một tiếng. Thật ra thì cậu ta cũng có thể tự quyết định, bình thường trông Tiểu Ngũ hời hợt vậy thôi nhưng năng lực không tồi chút nào, lúc làm việc cũng rất nghiêm túc.”
“Không phải anh ta cố ý đến đây để chê cười em chứ?” Cố Hạ buồn bực cầm đũa chọc chọc thức ăn nhưng không có ý muốn gắp lên, thật sự là ăn không thấy ngon, hôm nay đi đường hai chân đều run rẩy, lại càng không có tâm trạng để ăn.
Triển Thiểu Huy dịu dàng giải thích với cô, “Đừng suy nghĩ lung tung, văn kiện kia là phương án tuyên truyền của Khải Hoành trong sáu tháng cuối năm, Tiểu Ngũ l