Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2861 lượt.

ung tâm mua sắm, thấy vẫn còn thích nó nên đã mua, có phải rất đẹp không?”
Triển Thiểu Huy khẽ dí đầu cô, “Thật là cô gái dễ thỏa mãn.”
“Không cần đâu.” Cố Hạ nhẹ nhàng kéo tay anh, Triển Thiểu Huy ghé sát vào tai cô cười, “Vậy tự em chọn đi, để bọn họ giúp em đeo vào.”
Cố Hạ nhìn những món trang sức rực rỡ kia, sáng lạn giống như pháo hoa trên bầu trời, cô nhìn thật lâu, cuối cùng lưu luyến dời ánh mắt đi, nhỏ giọng gọi anh, “Triển thiếu…”
“Hả?”
“Em muốn xem pháo hoa.” Cố Hạ lẩm bẩm nói.
“Cái gì?” Triển Thiểu Huy có hơi không chắc chắn điều mình vừa nghe thấy.
Cố Hạ đột nhiên kéo anh, đi thật nhanh ra ngoài cửa, cuối cùng là chạy, kéo thẳng anh ra ngoài xe, để lại mọi người trong cửa hàng trang sức hai mặt nhìn nhau, Cố Hạ chạy đến bên cạnh xe cười, “Em nói là em muốn xem pháo hoa.”
“Pháo hoa?” Triển Thiểu Huy nhìn lên trời, “Em muốn xem thì anh sẽ gọi người đốt, chọn xong trang sức đã.”
Cố Hạ chui vào xe hơi của anh, thúc anh nhanh lái xe, Triển Thiểu Huy nhìn thấy dáng vẻ vội vã của cô, chậm rãi nổ máy xe, “Chẳng lẽ trong cửa hàng không có kiểu nào em thích sao?”
“Đều rất đẹp, em cũng rất thích.” Cố Hạ cười tươi như hoa xuân.
“Chẳng lẽ em muốn anh mua hết?”
Cố Hạ cười hì hì nói: “Đươc, nói không chừng họ còn ưu đãi đặc biệt cho anh đấy.”
“Vậy thì anh phải tốn một mớ tiền rồi.” Triển Thiểu Huy nửa đùa nửa thật nói.
“Không cần, nói đùa với anh thôi.” Cố Hạ khoát tay, cô thật sự không cần, “Yêu mến một thứ gì đó không nhất định phải có được nó, những thứ xinh đẹp kia thỉnh thoảng nhìn một cái thì thấy đẹp, để trong nhà thì không còn ý nghĩa gì nữa, đã lâu rồi em không xem pháo hoa, bây giờ đang muốn xem.”
Lúc Triển Thiểu Huy lái xe đến phía bắc thành phố thì đã gần 12h, gió bên hồ thổi vào người hết sức thoải mái, bầu trời thâm trầm, những ánh sao đêm trên bầu trời giống như những viên đá, rồi “oanh” một tiếng, những ánh sao đủ mọi màu sắc trên trời nổ tung, ngay sau đó, pháo đỏ vàng chàm lam lục tím theo thứ tự nổ ra, càng lúc càng lớn, phía đông, phía tây, phía nam, phía bắc, bốn phía đều sáng chói pháo hoa, tất cả đều như một đóa hoa nở rộ trên bầu trời, pháo hoa trên đỉnh đầu như một cơn mưa sao băng.
Cố Hạ đứng bên cạnh xe, nhìn lên bầu trời ngày càng nhiều, càng nhiều pháo hoa, kinh ngạc không nói nên lời, nương theo âm thanh tích tích chíu chíu, một tầng rồi lại một tầng pháo hoa nổ tung; rồi một chiếc cầu màu đỏ rực đột nhiên nổ tung, âm thanh như sấm, sau đó ngàn vạn những tia sáng bắn ra. Bầu trời đêm sáng như ban ngày, tiếng pháo vang lên liên tiếp, Cố Hạ nghe thấy cách đó không xa có tiếng người hoan hô, cả thành thị như đang sôi trào. Cô quay đầu lại, “Triển thiếu, toàn bộ đều là do anh bảo người ta đốt sao?”
“Ừ” Triển Thiểu Huy gật đầu một cái.
“Thật đẹp.” Cố Hạ cười thật tươi, “Nhưng mà em không muốn nhiều như vậy.”
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh cô, “Em muốn xem thì anh đốt cho em xem. Hạ Hạ, sinh nhật vui vẻ.”
“Em rất vui.” Tiếng pháo rất lớn, dường như lấn át hết tiếng nói của cô, Cố Hạ lớn tiếng nói thêm một lần nữa, gần như hét lên, “Em rất vui, cảm ơn anh.”
Từng chùm pháo hoa lớn tản ra những tia sáng chói mắt trên bầu trời, một chùm rồi lại một chùm, bốn phương tám hướng đều là phóa hoa, ánh sáng rực rỡ bồng bềnh lan tỏa, Cố Hạ chỉ biết cười, yên lặng mà cười, khóe miệng cong cong thành một vòng cung, cô quay đầu lại nhìn nhìn, ánh sáng lúc sáng lúc tối chiếu vào mặt Triển Thiểu Huy, khí chất vô cùng, bầu trời có nhiều pháo hoa hơn nữa cũng không sánh bằng người đàn ông hấp dẫn này, Cố Hạ đột nhiên đưa tay che miệng lại, nhìn về phía mặt hồ gọi lớn, “Triển Thiểu Huy, em…yêu…anh!”
Cô dùng âm lượng lớn nhất nhưng rất nhanh đã bị tiếng pháo hoa át đi, cô lại kêu tiếp, “Em…yêu…anh…”
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh cô, cũng không nói gì, tùy ý để cô kêu thật lớn, trước kia ở trên đường cũng từng nghe thấy những lời thổ lộ yêu thương thế này, khí đó cảm thấy những người kia thật ngốc nghếch, hôm nay trong lòng lại tràn đầy niềm vui, anh đi qua, ôm eo cô, “Anh biết rồi, đừng hô to quá rất hại cho cuống họng.”
Cố Hạ tựa vào lồng ngực anh cười, “Hôm nay em rất vui.”
“Anh cũng rất vui.” Cằm của Triển Thiểu Huy nhẹ nhàng cọ vào bờ vai cô, ôm cô, trong lòng ngập tràn ngọt ngào. Lúc ở phía bên kia đại dương, anh có cảm giác rất trống vắng, anh biết rõ Cố Hạ không có người thân bên cạnh, khi đó c