Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.
ần thứ nhất là đưa cô đến trường đại học, khi đó ở kí túc xá trong trường học, tất cả đều rất vội vàng, bây giờ mình cũng kiếm được không ít, lại còn có bạn trai, tất nhiên hẳn là phải dẫn mẹ đi đây đó, đến lúc đó kéo Triểu Thiểu Huy đến gặp mặt mẹ, không biết mẹ sẽ vui đến thế nào, có câu nói thế này, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy vừa mắt. Cố Hạ càng nghĩ càng vui, lúc rửa rau trong bồn rửa miện vẫn còn ca hát, đến khi Triểu Thiểu Huy đi tới, cô không thể chờ đợi được nữa nói: “Mẹ của em muốn lên đây thăm em một thời gian, đến lúc đó em sẽ dẫn mẹ đi chơi.”
“Mẹ em muốn lên?” Triểu Thiểu Huy dường như hoàn toàn không ngờ tới sẽ nghe thấy tin tức như vậy, một lát sau mới nói: “Khi nào lên?”
“Hai ngày trước ngày quốc khánh. Mẹ cũng phải đi làm, vừa khéo quốc khánh được nghỉ dài hạn nên lên đây.” Cố Hạ cười hì hì nói: “Mẹ muốn đi đây đi đó ở thành phố C, lúc ấy em sẽ dẫn mẹ đến đường Tân Giang, đến đường Phượng Hoàng mua quần áo, đương nhiên còn phải đến hồ ở thành bắc, phong cảnh ở đấy của thành phố C rất đẹp…”
“Vậy thì tùy em.” Triểu Thiểu Huy hời hợt nói, tựa như đang nói “Cơm trưa ngày mai em cứ tùy ý mà nấu.” Anh yên lặng một lát, nói: “Nếu như thiếu tiền thì lấy chi phiếu trong ngăn kéo của anh, mật mã em đã biết, nhớ rõ lấy thêm một ít tiền cho mình.”
“Nhưng mà có thể em phải về lại căn nhà trước kia, nếu không mẹ của em sẽ biết chúng ta đang ở chung, nhất định sẽ không vui.” Căn nhà bên kia lần trước Triểu Thiểu Huy đã trả trước tiền thuê nửa năm, trước mắt tuy Cố Hạ chuyển tới đây nhưng vẫn chưa trả lại căn nhà kia, bây giờ vừa khéo có thể trở lại.
“Cũng được, em muốn ở bên kia thì ở bên kia.” Triểu Thiểu Huy chỉ hy vọng mẹ của cô đừng ở đây quá lâu.
“Ngày quốc khánh hẳn là anh cũng không phải đi làm nhỉ? Đến lúc đó chúng ta cùng đi ăn cơm, mẹ em mà gặp anh thì nhất định sẽ rất vui.” Cố Hạ vừa chén vừa nói.
Triểu Thiểu Huy tựa vào tường hơi nhíu mày, cả ngày làm việc bận rộn, anh không ngờ trở về nhà lại nghe thấy tin này, “Chúng ta còn phải ăn cơm cùng nhau sao? Không cần đâu.”
“Đương nhiên cần chứ.” Cố Hạ còn đang rửa chén đĩa, chén dĩa bằng thủy tinh trắng nõn phản xạ ánh sáng, cô cũng không nhìn Triểu Thiểu Huy, rất thuận miệng nói: “Nếu không sau này sao chúng ta có thể ở bên nhau lâu dài.”
“Chúng ta đều đã là người trưởng thành.” Dưới ánh đèn gương mặt Triểu Thiểu Huy sáng như ngọc, anh hơi quay đầu đi, ánh mắt chuyển dời sang nơi khác, “Không cần phải nói chuyện của chúng ta cho ba mẹ em biết.”
Lảng tránh
Triển Thiểu Huy nói từng chữ rất rõ ràng, Cố Hạ cũng không phải không nghe rõ, anh nói bởi vì cả hai đều là người trưởng thành cho nên bọn họ không cần phải gặp người nhà, chỉ cần yêu thương nhau là được, sắc mặt cô hơi có vẻ giật mình hỏi anh, “Anh nói tốt nhất em không cần phải nhắc đến anh trước mặt ba mẹ em sao?”
“Tốt nhất là không cần.” Triển Thiểu Huy dường như không muốn nói đề tài này nữa, xoay ngươi rời khỏi nhà bếp.
Nước từ trong vòi ào ào chảy ra, Cố Hạ nhìn bóng lưng anh rời đi, đáy lòng đột nhiên dâng lên cảm giác khó hiểu, bọn họ không cùng nhau tính toán cho cuộc sống tương lai, Triển Thiểu Huy đối xử với cô rất tốt, tốt đến nỗi cô cảm thấy anh đã yêu cô, cho nên cô mới yên tâm thoải mái hưởng thụ cuộc sống hai người ngọt ngào, nhưng vừa rồi Triển Thiểu Huy lại có thái độ né tránh làm cho cô không thể xác định được, đóng vòi nước lại, Cố Hạ ra khỏi nhà bếp, muốn tìm Triển Thiểu Huy nói chuyện nhưng anh đã vào trong phòng tắm.
Cố Hạ hy vọng cô chỉ nghĩ lung tung, cô trở lại nhà bếp bắt đầu xào rau, tiếng nước sôi khúc khích vang lên, ngọn lửa bùng cháy, cô cảm thấy đây chính là cảm giác gia đình, cùng ăn cơm với người mình yêu, yêu thương lẫn nhau, gia đình hòa thuận, đó mới là cuộc sống mà Cố Hạ muốn. Lúc ăn cơm rốt cuộc Cố Hạ cũng hỏi: “Sau này chúng ta sẽ kết hôn chứ?”
Anh thật sự đối xử với cô rất tốt, có thể xem là một bạn trai hoàn mĩ, chỉ là đột nhiên Cố Hạ cảm thấy bọn họ còn thiếu một thứ gì đó, cô củng không thể nói rõ đó là cái gì. Thời gian ngọt ngào trước kia thoáng cái trở nên bất an, cũng không còn tinh thần gì mà đi làm, Triển Thiểu Huyc cũng không phải hàng đêm đều đến, mặc kệ anh có tới hay không đều nói với Cố Hạ một tiếng. Trước kia cũng không thấy chuyện này có gì, nhưng t