Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.
g, bụng Tiết Đồng đã to lên, mặc một bộ quần áo bà bầu, Tiết Đồng vẫn còn nhớ rõ Cố Hạ, cũng cười cười chào hỏi cô, “Cố Hạ, càng ngày càng đẹp đấy.”
“Có xinh đẹp thì cũng kém cô.” Cố Hạ trả lời cô ấy, cô không nghĩ tới Tiết Đồng cùng tuổi mà đã có con nhanh như vậy, nhìn thấy Long Trạch nắm chặt cánh tay cô ấy, nói: “Phụ nữ có thai phải chú ý nhiều, vậy mà cô còn muốn xuống nước sao.”
“Tôi chỉ tùy tiện nói vậy thôi.” Tiết Đồng cười.
Cố Hạ nhìn nhìn bụng của cô ấy, “Bây giờ được mấy tháng rồi?”
“Bảy tháng.” Tiết Đồng tựa vào người Long Trạch, cô ấy chỉ chỉ về phía kia nói, “Tháng trước chúng tôi vừa kết hôn, sẽ ở đây, nếu có thời gian thì hãy cùng Triển thiếu tới chơi.”
Bọn họ đã như vậy, không kết hôn cũng không được, Cố Hạ không biết lúc bọn họ kết hôn có từng gặp vấn đề như mình và Triển Thiểu Huy không, nhưng nhìn thấy dáng vẻ chăm sóc của Long Trạch dành cho cô ấy, có nên từ bỏ không nghĩ đến chuyện kết hôn nữa không, Cố Hạ tùy tiện nói: “Bụng cô rất nhỏ, nhìn không ra đã bảy tháng rồi.”
“Đúng là rất nhỏ.” Tiết Đồng cười hắc hắc, Long Trạch đứng cạnh cô ấy xen vào: “Em ăn uống như vậy mà có thể lớn được sao? Em xem, ai cũng nói bụng em nhỏ, em còn khong quay về ăn nhiều một chút.”
Tiết Đồng đáp trả lại, “Em đã ăn rất nhiều rồi, so với trước kia thì bất kể cái gì cũng ăn được, mấy thứ trong bụng đã sắp lên tới cổ rồi mới phải ra đây tản bộ, có phải anh muốn làm cho dạ dày em vỡ ra không?”
“Vậy hẳn là mỗi ngày em phải ăn nhiều bữa vào.” Long Trạch nói.
“Ai cha, anh đừng lải nhải nữa, giống mẹ em quá đi.” Tiết Đồng tỏ ra không kiên nhẫn, “Anh nói anh là một người đàn ông, sao lại nói nhiều vậy chứ?”
“Em còn chê anh nói nhiều à?” Long Trạch uy hiếp cô, “Lát nữa về nhà anh sẽ mách với mẹ em mới vừa rồi em lội xuống nước, để xem mẹ em sẽ mắng em thế nào.”
Tiết Đồng cười nịnh nọt: “Đừng nói với mẹ em mà, mẹ rất hay lải nhải, mất vài ngày không được yên tĩnh mất thôi…”
Hai người bọn họ mỗi người một câu, Cố Hạ đứng bên cạnh cười nhìn bọn họ ân ân ái ái, hai người kia thật là làm cho người ta hâm mộ, bây giờ cũng đã kết hôn, sẽ nhanh chóng có em bé, dáng vẻ làm ba làm mẹ cũng không phải quá thành thục, còn phải học hỏi nhiều, chẳng qua là cho dù có cãi nhau cũng rất ngọt ngào. Triển Thiểu Huy tiếp điện thoại xong đi tới, ôm lấy vai cô, “Đang nói gì vậy?”
Cố Hạ cười cười, “Nói vài câu thôi.”
Mọi người nói chuyện vài câu sau đó đi về hai hướng khác nhau, đến khi Long Trạch và Tiết Đồng đi xa, Cố Hạ nói: “Bọn họ thật làm cho người khác hâm mộ.”
“Có gì mà hâm mộ.” Triển Thiểu Huy khinh thường, “Long Trạch đã rời khỏi giới cờ bạc, việc kinh doanh cũng không lớn, nghe nói ánh mắt của anh ta rất độc đáo, trước kia còn có người đoán anh ta sẽ là thần bài tiếp theo, ngay cả Lão Tứ cũng nghĩ như vậy, kết quả anh ta ở lại thành phố C, mỗi ngày chỉ trông chừng bà xã của anh ta.”
“Làm sao anh biết anh ta không hạnh phúc?” Cố Hạ cảm thấy nụ cười trên mặt Long Trạch phát ra từ trong lòng, “Có lẽ anh ta đã có được thứ mình muốn.”
“Thứ đó là gì? Một đứa bé sao?” Thật ra Triển Thiểu Huy cũng có hơi không hiểu nổi Long Trạch, nhưng mà anh cũng không quan tâm, “Thôi, chúng ta đừng nói chuyện người khác nữa. Đi mệt chưa? Về nhà nghỉ một lát đi.”
Về nhà ngồi trên ghế salon một lúc thì quản gia vội vàng đi vào, dường như có chuyện báo cáo với Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy bảo ông ta cứ nói thẳng, quản gia nói: “Triển lão gia đã về tới.”
Chấm dứt
Nghe vậy, ánh mắt Triển Thiểu Huy có chút bất ngờ nhưng lập tức ẩn nấp sau màu mắt đen, anh khẽ vỗ vỗ tay Cố Hạ, “Em lên lầu trước đi.”
Lòng Cố Hạ chùn xuống, cô cũng không phải người được công nhận, làm sao có thể xuất hiện trước mặt ba của Triển Thiểu Huy chứ. Cô ngồi trên ghế salon, cúi thấp đầu không hề động đậy. Lúc đang giằng co thì đã có người chậm rãi đi ra ngoài cửa chính của biệt thự, Triển Thiểu Huy thấy Cố Hạ không có phản ứng gì cũng không để ý tới cô nữa, vội vàng đứng lên chạy ra cửa đón.
Ngoài cửa ra vào xuất hiện một người đàn ông khoảng hơn 50 tuổi, được vài người vây quanh, đi không nhanh lắm, bất kể luc trước có rơi vào hoàn cảnh nào, bất kể có kẻ nào bày kế hãm hại thì năm đó công việc làm ăn của ông Triển cũng làm mưa làm gió một cõi ở thành phố C, lúc còn t